⬅ Trước Tiếp ➡
Anh là Cố Chấn Viễn, cả đời này cũng chỉ là Cố Chấn Viễn mà thôi.
Thư Viện nghe vậy liền hiểu ý của Cố Chấn Viễn.
"Nhưng nếu người nhà họ Lâm điều tra ra chuyện hơn ba mươi năm trước, rồi biết được anh thì sao?"
Nhà họ Lâm không mù như người nhà họ Cố, người nhà họ Lâm không thể không rõ Cố Chấn Viễn là một chỗ dựa lớn cỡ nào.
Liệu người nhà họ Lâm có sẵn sàng từ bỏ không?
Còn Lâm lão phu nhân thì sao? Với bà ta, Cố Chấn Viễn là huyết mạch duy nhất mà con gái trưởng của bà ta để lại.
"Cho dù họ có điều tra ra chuyện hơn ba mươi năm trước, họ cũng không lần ra được dấu vết nào dẫn đến trên người anh đâụ "Bởi vì ngay từ khoảnh khắc anh hạ quyết tâm, tất cả những chứng cứ còn sót lại đều đã bị xóa sach.
Thư Viện nhìn Cố Chấn Viễn một lúc lâu rồi nói "Có lẽ mẹ chồng quá cố của em sẽ hy vọng..."
"Người còn sống quan trọng hơn người đã mất." Cố Chấn Viễn ngắt lời Thư Viện "Năm đó anh được đưa đến nhà họ Cố, điều đó đồng nghĩa với việc anh và nhà họ Lâm đã không còn liên quan gì nữa. Hơn nữa..."
"Hơn nữa cái gì?" Thư Viện chậm rãi tiếp lời "Anh nghĩ Lâm lão phu nhân sẽ từ bỏ con gái trưởng đã khuất của bà ta, để bảo vệ con gái thứ của mình sao?"
"Lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, dù có biết con gái trưởng của mình bị con gái thứ sát hại thì sao chứ? Anh không tin Lâm lão phu nhân có thể nhẫn tâm báo thù cho con gái lớn của mình. Huống hồ, thù của mẹ ruột anh, anh cũng không cần bà ta báo thay." Giọng nói của Cố Chấn Viễn lạnh lẽo.
Nghe Cố Chấn Viễn nói như thế, Thư Viện không nói thêm gì nữa.
Cô ngồi xuống chuyện nhà họ Lâm sang một bên đi."
Cố Chấn Viễn ôm lấy e0 cô, vuốt ve mái tóc dài đen nhánh của cô "Đôi lúc anh cảm thấy may mắn vì duyên với người thân đạm bạc. Đối với anh bây giờ, người thân cận nhất chỉ có em và Sở Sở mà thôi."
Mợ anh và các con bà ấy đã định cư ở miền Nam, anh biết họ sẽ không quay về nữa.
Còn dì của anh cũng đã bị con gái đưa về quê chồng, có lẽ cả đời này anh sẽ không còn gặp lại.
Người mà anh từng thân thiết nhất, Cố lão phu nhân cũng đã qua đời.
Thư Viện tựa vào lòng Cố Chấn Viễn, khẽ nói "Như vậy cũng không có gì là xấu cả. Người thân ít, thì những kẻ lợi dụng͟͟ danh nghĩa của anh để tác oai tác quái cũng ít hơn. Như thế, anh cũng sẽ bớt đi rấtnhiều phiền não hơn."
Nhắc đến đề tài họ hàng, Thư Viện lườm Cố Chấn Viễn một cái "Tại sao anh lại để Thư Thận Ngôn đến gặp em? Anh biết rõ em bất hòa với người nhà họ Thư, tốt nhất là cả đời này đừng gặp mặt nhaụ"
"Em thực sự ghét Thư Thận Ngôn đến vậy sao?" Cố Chấn Viễn hỏi ngược lại.
Thư Viện không định nói dối, mà chuyện này cũng chẳng có lý do gì để nói dối cả.
"Em không ghét Thư Thận Ngôn. Nhưng như vậy thì sao chứ? Chỉ riêng chuyện cha anh ta đã hại chết cha mẹ em, thì giữa bọn em đã không thể nào trở thành anh em tốt được rồi."
Cố Chấn Viễn có thể hiểu điều đó "Vậy thì coi anh ta như người xa lạ đi."
"Anh muốn dùng anh ta?" Thư Viện nghĩ một lúc liền hiểu ra.
Cố Chấn Viễn không phủ nhận.

⬅ Trước Tiếp ➡