⬅ Trước Tiếp ➡
Vấn đề là Thư Thận Ngôn tin tưởng chú rể Khâu của mình, nhưng Thư Viện thì không.
Tuy nhiên, cô cũng lười bận tâm đến chuyện này, với cô chỉ cần chú rể Khâu này có thể kiểm soát được vợ mình là đủ.
Nhưng lúc này, Thư Thận Ngôn lại có vẻ do dự, nhìn Thư Viện hỏi "Em có quen biết người nhà họ Lâm ở Giang Thành không?"
Thư Viện không ngờ anh ta lại nhắc đến nhà họ Lâm ở Giang Thành "Nếu là nhà họ Lâm có họ hàng với nhà họ Hồ, thì em có biết có một gia tộc như vậy, nhưng không quen ai cả."
Nghe Thư Viện nói thế, Thư Thận Ngôn không nghi ngờ gì, vì cô chưa từng đến Giang Thành "Người nhà họ Lâm ở Giang Thành sắp đến thủ đô. Hồ Đông Minh là con rể nhà họ Thượng ở Giang Thành, vợ của hắn ta là cháu ngoại của nhà họ Lâm."
Thư Viện nhướng mày khó hiểu "Chỉ là một gia tộc nhỏ ở Giang Thành thôi mà, dù nhà họ Lâm có đến vì Hồ Đông Minh thì sao chứ?"
Dù sao ngay cả nhà họ Hồ cũng đã từ bỏ Hồ Đông Minh rồi.
"Chuyện này liên quan đến thế hệ trước. Nếu không phải ông nội nói với anh, anh cũng không biết. Năm xưa, nhà họ Thượng gả con gái vào nhà họ Hồ là vì phu nhân quá cố của họ Thượng và phu nhân nhà họ Hồ là bạn thân.
Nhưng Thượng lão phu nhân không chỉ thân với Hồ lão phu nhân, mà còn có Lâm lão phu nhân kia cùng nhiều lão phu nhân của các thế gia khác ở thủ đô. Trong đó có cả bà nội lớn. Nghe nói năm đó họ từng cùng tham gia đoàn quân nữ binh, sau khi đoàn nữ binh giải tán thì ai nấy đều lập gia đình, nhưng tình cảm vẫn duy trì.
Tuy nhiên anh nhớ ông nội có nói, nhà họ Thượng và nhà họ Lâm vốn đã định sẵn hôn ước, ban đầu người được gả đi là đại tiểu thư nhà họ Lâm. Nhưng không biết vì lý do gì, đại tiểu thư mất tích, tìm kiếm bao năm vẫn không có tin tức, nên mới để nhị tiểu thư thay thế. Khi đó, Thượng lão phu nhân và Hồ lão phu nhân vẫn còn sống, nên nhà họ Hồ và nhà họ Thượng mới tiếp tục định ra hôn ước. Lần này, có lẽ Lâm lão phu nhân đến thủ đô là vì cháu ngoại của bà ấy và Hồ Đông Minh."
Thư Viện suy nghĩ một lát, rồi lắc đầu nói "Chưa chắc đã là vậy."
Thư Thận Ngôn nghe được Thư Viện nói như thế cho rằng Cố Chấn Viễn nói cho cô biết.
"Thật ra, Hồ Đông Minh đã không còn cơ hội xoay người nữa. Dù gì, phe diều hâu đã coi hắn ta là kẻ bị bỏ rơi, đến cả nhà họ Hồ cũng trục xuấthắn ta rồi. Nhưng nghe nói, người nhà họ Lâm vốn có truyền thống bảo vệ người nhà. Nếu Lâm lão phu nhân đến thủ đô để tìm những người bạn cũ của bà ấy nhờ giúp đỡ cho Hồ Đông Minh, thì ai biết sẽ gây ra sóng gió gì nữa."
Thư Thận Ngôn thuộc phe bồ câu, nên anh ta không muốn có thêm sóng gió nào nữa. Dù gì, Hồ Đông Minh là kẻ đủ nhẫn tâm, cũng đủ vô lương tâm, đến người thân của mình cũng có thể đem ra lợi dụng͟͟.
Thư Viện tò mò hỏi "Anh quen biết người nhà họ Lâm à?"
Thư Thận Ngôn gật đầụ "Anh và cháu trưởng của nhà họ Lâm là bạn học đại học, cậu ta là đàn em của anh."

⬅ Trước Tiếp ➡