"Nếu họ dám tranh g͙iành vị trí của con, mẹ sẽ giết hết bọn họ " Lâm Uyển Ngôn nghiến răng nghiến lợi nói.
Từ lâu bà ta đã không ưa gì phòng hai và phòng ba. Nếu không phải mấy năm qua bà ta phải kiêng dè Thượng Ngọc Thanh, thì bà ta đã ra tay với bọn họ từ lâu rồi.
"Mẹ bây giờ đã vào lúc nào rồi, không phải lúc để mẹ hung hăng tàn nhẫn " Nếu ra tay giết cả hai nhà chú hai và chú ba, thì bọn họ cũng không thể tiếp tục ở lại Giang Thành nữa.
Lâm Uyển Ngôn nhìn con trai, suy nghĩ một lúc rồi hỏi "Mẹ nhất định phải quay về sao?"
Thượng Thịnh Trung gật gật đầụ
Lâm Uyển Ngôn không muốn quay về nhà họ Lâm cúi đầụNhưng bà ta hiểu vì con trai, bà ta bắt buộc phải cúi đầu quay trở về.
Bà ta không vì bản thân, cũng phải vì con trai và cháu nội.
Thư Viện vốn không có cảm giác gì với người nhà họ Thư.
Nhưng nguyên chủ lại hận chết người nhà họ Thư.
Giờ đây cô đã chiếm lấy thân thể này của nguyên chủ, thay thế nguyên chủ sống tiếp, vậy thì cũng không thể xóa bỏ tất cả mọi thứ thuộc về nguyên chủ được.
Vì vậy, thái độ của Thư Viện đối với nhà họ Thư rấtrõ ràng Tôi không gây chuyện với các người, thì các người cũng đừng động đến tôi.
Nhưng nếu các người không biết điều, dám đến gây sự với tôi, vậy thì tôi sẽ thẳng tay đập nát các người.
Việc đòi lại di vật của bà nội ruột của mình, đối với Thư lão nhị cùng Thư lão tam mà nói, chỉ là mất mặt một chút, nhưng không đến mức tổn hại quá lớn. Nhưng đối với Thư cô cô h0àn toàn khác.
Ba phần của hồi môn của bà ta đều là di vật bà nội ruột của Thư Viện để lại. Mà mười mấy năm qua, bà ta đã đem biếu tặng, bán đi, hoặc không cẩn thận làm hỏng. Những gì còn lại cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nếu thật sự phải trả lại toàn bộ, thì dù có bán hết của hồi môn của Thư cô cô, bà ta cũng không trả nổi.
Bởi vì, vàng thì có giá, nhưng ngọc thì vô giá.
Những món đồ cổ, ngọc cổ như thế này, tɾong thời loạn lạc có thể chỉ đổi được vài cân gạo, nhưng tɾong thời đại hòa bình này, giá trị của chúng chỉ có thể tăng the0 từng năm.
Mà của hồi môn của bà nội Thư Viện, từng món đều là tinh phẩm, nếu đem so sánh với đất đai hay nhà cửa, thì càng đáng giá hơn gấp bội.
Mà Thư cô cô đã gả vào nhà họ Khâu nhiều năm, dù có chút không hòa thuận, nhưng bà ta đã sinh cho nhà họ Khâu một trai một gái.
Chồng Thư cô cô còn từng lấy của hồi môn của bà để đi chạy chọt quan hệ, tham gia các cuộc đâύ giá từ thiện. Những thứ đó, nhà họ Khâu có muốn trả lại cũng trả không được.
Hơn nữa, nhà họ Khâu vốn chỉ là một gia đình kinh doanh nhỏ lẻ. Nếu không nhờ cưới được Thư cô cô, thì nhà họ Khâu tuyệt đối không thể phát triển như ngày hôm nay chỉ tɾong vòng hơn mười năm ngắn ngủi.
Muốn ruồng bỏ Thư cô cô? Chỉ cần nhà họ Thư còn đó, thì nhà họ Khâu tuyệt đối không dám. Bởi vì, cho dù Thư cô cô có phạm lỗi gì, chỉ cần nhà họ Thư còn nhận bà ta một ngày, thì bà ta vẫn có nhà họ Thư làm chỗ dựa.
Nhưng nếu phải bồi thường?