Nghĩ đến việc một nhà ba người của mình suýt nữa đã chết tɾong tay người đàn bà này, lửa giận tɾong lòng Tống Minh bùng lên dữ dội. Tống Minh giơ tay chỉ thẳng vào mặt Thư cô cô, quát lớn "Cô đến nhà tôi làm gì? Lại muốn xúi giục anh ba cô làm gì nữa đây?"
Lần trước Tống Minh về nhà mẹ đẻ, nên bà vẫn chưa biết chuyện của Thư Viện
Nếu Tống minh biết, với tính cách của bà, bà không có khả năng đứng đây nói chuyện bình thường với cô em chồng. Chắc chắn bà đã xông lên đánh cho Thư cô cô một trận rồi
Nghe mẹ mình nói vậy, Thư Nhu Nhu không biết có nên thành thật nói cho mẹ cô hay không, nói cha cô lại trở thành cây đao tɾong tay Thư cô cô.
Nếu hỏi tɾong nhà họ Thư ai làm Thư cô cô kiêng dè nhất, thì không ai khác chính là Tống Minh.
Anh hai và anh ba của bà ta thì khác, từ trước đến nay anh hai và anh Ba luôn chiều chuộng bà ta, chỉ cần là lời bà ta nói thì bọn họ đều tin tưởng, cho nên bà ta mới có cái năng lực xoay họ như chong chóng kia.
Nhưng Tống Minh thì không như vậy.
Tống Minh không giống như chị dâu hai, chỉ biết dùng lời nói châm chọc mỉa mai bà ta.
Nếu làm Tống Minh không vui, bà tuyệt đối sẽ động thủ đánh người ngay lập tức
Hôm nay, Thư cô cô đến nhà anh ba mà không hẹn gặp anh ba ở bên ngoài, chính là vì bà ta biết Tống Minh không có nhà.
Không ngờ rằng, phải đối mặt với Thư Nhu Nhu không dễ ứng phó, mà bây giờ lại thêm cả Tống Minh.
Thư cô cô bắt đầu suy tính xem có nên rời đi trước, chờ dịp khác hẹn anh ba gặp riêng ở bên ngoài hay không.
Sau một lúc cân nhắc, Thư Nhu Nhu quyết định nói thật ra "Dĩ nhiên là cô muốn đẩy cha con ra ngoài làm bia đỡ đạn rồi. Mẹ à, mẹ chưa biết đâu, bây giờ cô con thảm lắm. Cô vậy mà dám nhúng tay vào cuộc hôn nhân của Thư Viện, nên bị Thư Viện trả đũa. Thư Viện thuê luật sư để đòi lại những thứ mà ông nội để lại cho cô con. Mấy thứ kia vốn dĩ là di vật của bà nội lớn, không thuộc về nhà mình "
Bây giờ, cô đã hiểu vì sao năm xưa ông nội lại làm như vậy. Anh họ nói không sai, ông nội quả thực đã chuẩn bị đường lui. Không làm chuyện xấu thì sẽ không phải chết.
Sau khi nghe con gái nói xong, Tống Minh liếc chồng một cái "Chuyện này có liên quan đến ông không?"
Vừa hỏi xong, bà liền nhận ra mình đã nói một câu ngớ ngẩn.
Làm sao mà chuyện này lại không liên quan đến chồng bà được chứ.
Chồng của bà tuy bình thường nhìn có vẻ khá khôn khéo, nhưng đó chỉ là những chuyện không liên quan đến em gái hắn thôi.
Hễ chuyện gì có dính dáng đến em gái hắn, hắn lập tức từ người tinh anh biến thành đồ ngụ
Chẳng lẽ bà không nhận ra điều này từ mười mấy năm trước rồi sao?
Vậy thì bà còn tức giận làm gì nữa.
Dù Tống minh có tự nhủ với bản thân như vậy, nhưng bà làm sao có thể không giận cho được?
Tống Minh hít sâu một hơi, rồi lại một hơi nữa. Đến khi kiểm soát được cơn giận, bà mới nhìn chồng và nói "Ông có biết không, vừa rồi tôi nghe được từ chị dâu hai một chuyện liên quan đến cô em gái tốt của ông đấy."