⬅ Trước Tiếp ➡
"Đã xảy ra chuyện gì?" Trong mắt phó quan Giang, sự an toàn của Cố Chấn Viễn quan trọng hơn một cô gái xa lạ rấtnhiềụ
Cô gái run rẩy chỉ vào đám đàn ông đang đuổi the0 mình nói "Bọn họ muốn bắt tôi đem đi bán."
Nghe được lời này, phó quan Giang ra hiệu tay, lập tức có một người đàn ông mặc đồ đen xuấthiện.
"Gọi cảnh sát. Chuyện này giao cho anh xử lý."
"Không thể báo cảnh sát" Cô gái hét lên "Có quan hệ với cục trưởng cảnh sát ở đây."
Lúc này, những gã đàn ông cao to kia đã bước đến gần "Tiểu tử ta cảnh cáo tốt nhất là đừng xen vào chuyện của người khác."
Phó quan Giang vốn không có ý định lo chuyện bao đồng, nhưng anh ta cũng hiểu rõ, càng dừng lại lâu thì Cố Chấn Viễn sẽ càng gặp nguy hiểm.
Mấy người đàn ông kia còn chưa kịp tiến lại gần, chiếc xe phía sau đã xuống xe, chĩa súng thẳng vào họ.
Mấy người đàn ông kia tuy nhìn rấthung tợn, nhưng cùng lắm chỉ quen dùng dao để đánh nhaụ Nhưng cho tới bây giờ bọn họ chưa từng bị súng nhắm thẳng vào người.
Đám đàn ông kia lập tức biến sắc.
Phó quan Giang mở cửa xe, nói "Tiên sinh hành tung của ngài đã bị lộ. Xin hãy chuẩn bị đổi xe."
Từ khe hở giữa cửa xe và phó quan Giang, cô gái nhìn thấy Cố Chấn Viễn, đôi mắt lập tức sáng lên.
"Cầu xin anh cứu tôi"
Cố Chấn Viễn phớt lờ tiếng cầu cứu của cô gái. Không phải anh lạnh lùng, mà là vì anh hiểu rõ thân phận của mình.
Anh nắm tay Thư Viện, bước xuống xe để chuẩn bị đổi sang một chiếc xe khác.
Cô gái kia không ngờ bên cạnh Cố Chấn Viễn lại có một người phụ nữ, hơn nữa còn là một cô gái thoạt nhìn rấttrẻ.
Nữ tử không nghĩ tới Cố Chấn Viễn bên người cư nhiên sẽ có một nữ nhân, hơn nữa vẫn là một cái tuổi thoạt nhìn còn thực tuổi trẻ nữ nhân.
"Ông tôi là Triệu Chu Sơn." Cô gái đột nhiên hét lên.
Nghe thấy cái tên này, Cố Chấn Viễn hơi khựng lại, sau đó liền dặn dò cho phó quan Giang "Đưa cô ta the0, kiểm tra thân phận của cô ta."
Lên xe rồi, mặc dù tɾong lòng đầy nghi hoặc, Thư Viện vẫn không hỏi gì.
Kiếp trước cô đã từng nghe và thấy nhiều trường hợp "đụng xe để tống tiền", chuyện vừa phát sinh cô khẳng định đây tuyệt đối là một vụ ăn vạ, người phụ nữ kia là ai, cô ta muốn làm gì?
Cô không biết. Nhưng Cố Chấn Viễn thì biết. Ít nhất anh biết Triệu Chu Sơn là ai.
Sau khi đổi xe, họ chạy vòng quanh thành phố vài lần rồi lại đổi sang một chiếc xe khác, tiếp tục di chuyển ra vùng ngoại ô.
Lần này, hành trình diễn ra suôn sẻ, họ đến một cơ sở quân đội nằm ở ngoại ô. Chị Giang đã đợi sẵn ở đó.
"Phu nhân." Chị Giang dẫn Thư Viện đến một phòng nghỉ trông vô cùng thoải mái.
Thư Viện ngồi xuống, im lặng không nói gì. Chị Giang cũng không dám quấy rầy cô.
Khoảng một tiếng sau, Thư Viện mới chậm rãi thở ra một hơi, nhìn chị Giang rồi nói "Tôi đói rồi, có gì ăn không?"
"Có, tôi đã chuẩn bị sẵn rồi." Ở bên cạnh Thư Viện mấy tháng qua, chị Giang rấthiểu thói quen ăn uống của cô.
Thư Viện không kén ăn, nhưng cô thường ăn ít và chia thành nhiều bữa nhỏ.
Chị Giang bưng đến một tách trà và hai miếng bánh đậu xanh.

⬅ Trước Tiếp ➡