"Không có nhưng nhị gì cả. Cha hãy lấy ra toàn bộ những món đồ mà ông nội để lại, cả những di vật của bà nội lớn nữa, sửa sang lại con sẽ cho người mang đến Lan Viên." Lần này, nhà họ Thư thực sự đã làm mất hết thể diện.
Người ngoài sẽ không nghĩ rằng những món đồ đó là do ông nội để lại cho cha và cô anh ta, mà sẽ cho rằng ông nội đã lén chiếm đoạt của cải của bà nội để lại cho cha và cô anh ta.
Tội danh "tham ô tài sản của vợ trước", nhà họ Thư tuyệt đối không thể dính vào. Vì vậy, họ phải nhanh chóng mang đồ trả lại cho Thư Viện, rồi công khai giải thích đó chỉ là một sự hiểu lầm.
"Tìm... Tìm thế nào đây?" Thư nhị gia vẻ mặt phiền não nói "Những gì ông nội để lại cho cha, hai món đã bị mẹ con mang về tặng cho ông ngoại con rồi. Còn chú ba của con có giữ lại hay không thì vẫn là một vấn đề. Chưa kể, ba phần của hồi môn của cô ruột con đều là di vật của ba nội lớn con. Nếu giờ lấy lại hết, vậy thì sau này cô ruột con và em họ của con còn mặt mũi nào sống ở nhà chồng nữa?"
Thư Thận Ngôn hít sâu một hơi, không ngừng nhắc nhở bản thân tɾong lòng "Đây là cha mình, đây là cha mình."
Lặp đi lặp lại khoảng một trăm lần, cuối cùng anh ta cũng bình tĩnh lại.
"Cha, điều cha cần quan tâm bây giờ không phải là việc cô và em họ sẽ sống thế nào, mà là cha phải làm thế nào để giữ được danh dự của chính mình. Đừng quên rằng cha là chủ của nhà họ Thư, còn con là một công chức nhà nước. Danh tiếng của chúng ta không thể có một vết nhơ nào."
Thư nhị gia lúc này mới nghĩ đến mới tình cảnh của mình và con trai. Hắn còn đỡ, dù sao cũng là gia chủ của nhà họ Thư. Dù sau khi lão gia tử mất, địa vị của nhà họ Thư ở thủ đô ngày càng đi xuống, nhưng vẫn còn chỗ đứng nhất định, nên không có nhiều người dám không nể mặt ông.
Nhưng con trai ông thì khác, nó vẫn đang trên con đường thăng tiến, cạnh tranh vô cùng khốc liệt. Con trai ông có bối cảnh, nhưng đối thủ của nó cũng không hề kém cạnh. Lúc này, thứ quan trọng nhất chính là thanh danh.
"A Viện cũng thật là, có gì to tát đâu mà nó cần gì phải làm quá lên như vậy chứ." Thư nhị gia oán giận nói "Tuy rằng chúng ta có phái người đi xúi giục nha đầu kia, nhưng không phải không thành công sao? Nó lại cứ phải so đo từng chút một, thậm chí ngay cả mặt của chú Bình cũng không nể nang. Dù gì chú Bình cũng đã nhìn nó lớn lên, lúc nhỏ chú Bình còn che chở nó không ít..."
Thư Thận Ngôn cố nhẫn nhịn nghe cha mình lải nhải, nhưng sắc mặt càng lúc càng trầm xuống "Cha, cha sai chú Bình đi tìm A Viện."
Thư nhị gia gật gật đầu nói "Ban đầu cha chỉ định để chú Bình nói giúp vài câu, nhưng không ngờ nha đầu A Viện đó ngay cả chú Bình cũng không thèm nể mặt."
Thư Thận Ngôn không biết phải nói gì nữa "Cha, ai xúi cha sai chú Bình đi tìm A Viện? Có phải cô không?"
Thư nhị gia gật gật đầụ