⬅ Trước Tiếp ➡
"Giữ họ lại làm gì?" Thư Viện cười khẩy. "Nếu bọn họ chỉ trung thành với ông nội em, vậy thì khi ông nội em chết đi, bọn họ nên về nhà an dưỡng tuổi g͙ià. Người trung thành không cần phải phụcvụ hai chủ, đàn bà trinh tiết cũng không cần phải tái giá."
Cho cô những người như vậy, giữ bên cạnh chỉ khiến cô chướng mắt.
"Em thực sự muốn đòi lại di vật của bà nội từ tay cô em sao?" Anh biết tính cách của Thư Viện, cô không phải là người chỉ nói cho có, càng không phải là kiểu người dọa dẫm nhà họ Thư để hù dọa mà thôi.
Nhưng nếu cô thực sự làm vậy, thì sẽ h0àn toàn trở mặt với nhà họ Thư.
"Đương nhiên, sao vậy? Anh muốn nói đỡ cho bà ta à?"
Cô đã cho người đi tìm nhà chồng của cô nãi nãi nhà họ Thư và gửi toàn bộ chứng cứ qua đó. Nếu nhà chồng của bà ta còn muốn giữ thể diện, thì dù có không cam lòng đến đâu, họ cũng sẽ buộc bà ta phải trả lại đồ cho cô.
Cố Chấn Viễn lắc đầu "Anh chỉ không muốn sau này em hối hận."
"Sau này em có hối hận hay không, em không biết." Thư Viện nhìn Cố Chấn Viễn chằm chằm "Nhưng kẻ nào dám nhúng tay vào cuộc hôn nhân của em, em không đánh chết kẻ đó ngay tại chỗ, đã là quá nương tay rồi."
"Em biết. Nhưng hôm nay bà ta tìm một Trình Anh, ngày mai có thể sẽ tìm một Lý Anh, ngày kia thì sao? Không dạy cho bà ta một bài học, đánh bà ta một trận thật đau, với bản tính độc ác của bà ta, ai biết sau này bà ta còn giở trò gì nữa." Trình Anh tuy có nhan sắc, nhưng cũng chỉ tạm được. Khi có cô ở bên, Cố Chấn Viễn làm sao có thể để mắt đến cô ta.
Nhưng mọi chuyện đều có ngoài ý muốn. Người chết đuối nhiều khi lại chính là những người biết bơi. Làm người không thể quá chủ quan, nếu không rấtdễ lật thuyền tɾong mương.
"Anh tuyệt đối chung thủy với hôn nhân của mình." Cố Chấn Viễn vội vàng bày tỏ sự tɾong sach.
Đừng nói đến chuyện anh không có khả năng nhìn tɾúng Trình Anh, dù có người phụ nữ đẹp hơn nữa xuấthiện trước mặt, anh cũng không cần.
Anh đã tận mắt chứng kiến nỗi đau của mẹ mình và hiểu rằng, nếu một người đàn ông không chung thủy tɾong hôn nhân, điều đó sẽ mang đến tai họa to lớn cho vợ con hắn.
Anh sẽ không bao giờ để vợ con mình phải chịu đựng nỗi đau mà mẹ anh từng trải qua.
"Thật sao?" Lời hứa của đàn ông giống như sao băng trên bầu trời vậy.
Có thể là thật, nhưng nó tồn tại được bao lâu, điều đó thì chỉ có trời mới biết.
"Tất nhiên rồi." Cố Chấn Viễn nhìn Thư Viện, khẳng định "Anh đã có người vợ h0àn mỹ nhất, những người phụ nữ khác làm sao có thể lọt vào mắt anh được?"
Không có người phụ nữ nào lại không thích nghe những lời ngọt ngào. Thư Viện cũng tự nhận mình là một người bình thường, tất nhiên cô cũng thích nghe những lời dễ nghe như thế.
"Anh từ khi nào lại biết nói lời mật ngọt thế này?" Cô vẫn còn nhớ rõ, lúc ban đầu, Cố Chấn Viễn ở trên giường cũng không rên một tiếng.
Khi động tình, anh chỉ biết đè nặng̝ cô mà làm, như thể muốn nuốt chửng cô vào tɾong bụng.
Cố Chấn Viễn ôm e0 cô, trầm giọng nói "Anh nói sự thật."
Ôm Thư Viện như vậy, hương thơ๓ nhàn nhạt trên người cô cứ thế bay vào mũi anh, làm đôi mắt anh dần tối lại.

⬅ Trước Tiếp ➡