"Thôi đi." Thư Viện không muốn đôi co với ông ta "Chú Bình, tôi không phải trẻ ba tuổi, không dễ bị lừa đâụ Hôm nay chú đến đây vì chuyện của cô tôi đúng không? Tôi có thể nói thẳng với chú, chuyện gia đình bên chồng bà ta là do tôi làm. Ai bảo bà ta tham lam quá mức? Chú có thể về nói với bà ta, nếu lần sau còn dám nhúng tay vào chuyện của tôi, tôi sẽ chặt tay bà ta luôn."
Sắc mặt Thư Bình lập tức thay đổi. "Cô nãi nãi quả thật đã sai, nhưng dù sao cũng là người đã gả ra ngoài, từ lâu không còn là người của nhà họ Thư. Chuyện này đúng là lỗi của Cô nãi nãi, nhưng nó không liên quan đến Nhị gia và Tam gia..."
"Cô tôi chẳng phải là em gái ruột cùng mẹ với họ sao?" Thư Viện cắt ngang lời Thư Bình, giọng điệu đầy mỉa mai. "Lúc có lợi thì là người một nhà, hưởng hết lợi lộc rồi thì lại nói là người ngoài đã xuấtgiá? "
Thư Bình nhìn Thư Viện một lúc lâu rồi mới chậm rãi nói "Nhị tiểu thư, tôi biết cô đang giận, nhưng dù thế nào đi nữa, nhà họ Thư vẫn là nhà mẹ đẻ của cô. Nhị gia, Tam gia đều là người thân của cô."
Thư Viện nghe xong nhịn không được bật cười, còn càng cười càng lớn tiếng "Chú Bình, chú cũng nói ra được những lời này sao? Từ lúc tôi lấy chồng đến nay, chú đã thấy tôi trở về nhà họ Thư lần nào chưa? Chú có thấy chú hai đến thăm tôi chưa? Những kẻ vì tiền mà không tiếc mưu hại mạng sống của tôi, tôi không dám nhận là người thân."
Chú hai bọn họ là người thân của cô ư?
Đúng là trò cười mà
"Nhị tiểu thư..." Dù Cố Chấn Viễn là chồng của Thư Viện, nhưng tɾong mắt Thư Bình, anh vẫn là người ngoài.
"Chú Bình, lời chú nói vừa rồi chẳng phải tự mâu thuẫn sao? Chú mới bảo cô tôi gả ra ngoài, không còn là người nhà họ Thư. Tôi cũng đã xuấtgiá, vậy thì với nhà họ Thư, tôi cũng là người ngoài. Cho nên bọn họ làm sao có thể là người thân của tôi được? Phải nói là kẻ thù của tôi thì đúng hơn."
"Chuyện của Đại gia năm đó đúng là Nhị gia bọn họ đã làm sai. Nhưng khi đó bọn họ còn trẻ, khó tránh khỏi dễ dàng xúc động. Những năm qua họ đã biết mình sai rồi. Còn chuyện lần này thực sự không liên quan đến Nhị gia, mà là..."
"Không liên quan đến chú hai? Vậy tức là chú ba làm rồi." Thư Viện lại một lần nữa ngắt lời Thư Bình.
"Nhị tiểu thư, lần này đúng là Nhị gia bọn họ không đúng. Tôi sẽ khuyên họ đưa cô nãi nãi về, nhưng dù sao đi nữa, mong cô nể tình lão gia đã khuất, hãy nương tay một chút."
Lời của Thư Bình rấtuyển chuyển. Ông ta không biết Cố Chấn Viễn có biết chuyện này hay không, nhưng ông ta luôn nhớ một câu, việc xấu tɾong nhà không thể truyền ra ngoài.
"Vậy tại sao họ không nể tình ông nội tôi mà nương tay với tôi?" Thư Viện hỏi ngược lại "Hơn nữa, tôi đã làm gì quá đáng với họ chứ? Tôi chỉ đòi lại di vật của bà nội đã mất của tôi mà thôi. Bà nội tôi đã qua đời, đồ cưới của bà tất nhiên phải thuộc về cha tôi. Cha tôi qua đời, những di vật đó lẽ ra phải để lại cho tôi. Dựa vào cái gì mà ông nội lại lấy những di vật đó làm của hồi môn cho cô tôi, rồi chia cho chú hai và chú ba?"