Thấy Thư Viện như vậy, Cố Chấn Viễn lập tức ra hiệu cho chị Giang đỡ cô ngồi xuống ghế.
"A Viện, đừng căng thẳng, anh không sao." Cố Chấn Viễn bước xuống giường, tự tay rót một ly nước ấm đưa cho Thư Viện uống
Sau khi uống vài ngụm nước ấm, tâm trạng của Thư Viện mới dần ổn định lại.
"Sao anh lại bị thương?" Cố Chấn Viễn luôn có rấtnhiều người bảo vệ bên cạnh, muốn làm anh bị thương không phải chuyện dễ dàng.
"Chỉ là một tai nạn thôi." Cố Chấn Viễn nhẹ nhàng bâng quơ nói.
Đúng là nói nhảm, nếu không phải tai nạn, Cố Chấn Viễn sao lại bị thương.
"Ai đã làm anh bị thương?" Nếu ai đó thực sự muốn lấy mạng Cố Chấn Viễn, vết thương chắc chắn không chỉ dừng lại ở cánh tay.
"Thật sự chỉ là một tai nạn." Cố Chấn Viễn biết nếu mình không giải thích rõ ràng, Thư Viện chắc chắn sẽ truy hỏi đến cùng.
"Bọn anh đang họp, tɾong quá trình thảo luận, đôi bên có tranh châp. Để giúp mọi người bình tĩnh lại, cho nên anh bảo người mang trà vào. Không ngờ, nhân viên phụcvụ sơ ý làm đổ trà. Trong đó, có một người tính khí tương đối nóng nảy liền cầm nguyên ly trà nóng ném thẳng vào nhân viên đó. Anh thấy vậy liền lấy đồ chặn lại, không ngờ nước sôi lại bắn vào tay anh, thế nên anh mới bị bỏng bị đưa đến bệnh viện."
Thư Viện híp mắt nhìn Cố Chấn Viễn. "Vậy ra anh nhập viện vì ‘anh hùng cứu mỹ nhân’?"
Bản năng khiến Cố Chấn Viễn lắc đầu liên tục "Không phải."
Dù biểu cảm trên mặt Thư Viện không có thay đổi gì, nhưng trực giác mách bảo anh rằng Thư Viện tức giận.
Cô nhướng mày hỏi "Nhân viên đó là phụ nữ à?"
"Tuy rằng cô ta là phụ nữ, nhưng anh chưa từng để ý đến cô ta. Lúc đó ra tay giúp đỡ chỉ là phản xạ tự nhiên thôi." Cố Chấn Viễn nói chính là lời nói thật.
Lúc ấy sở dĩ anh sẽ ra tay, thật sự chỉ là bản năng mà thôi, không có nửa điểm quan hệ đến chuyện anh hùng cứu mỹ nhân.
Thư Viện nhìn Cố Chấn Viễn một hồi lâu, coi như tin lời anh nói, Cô quay sang nhìn phó quan Giang hỏi "Bác sĩ nói sao?"
Phó quan Giang vội trả lời "Vết thương của tiên sinh không lớn, nhưng nước trà quá nóng nên gây bỏng sâu độ hai. Cần phẫu thuật làm sach vết thương và ghép da."
"Khi nào phẫu thuật?" Thư Viện tiếp tục hỏi.
"Bác sĩ nói xem xét tình trạng vết thương rồi quyết định." Nếu không vì lo sợ nhiễm trùng, bắt buộc nhập viện, có lẽ Cố Chấn Viễn đã băng bó xong rồi quay lại làm việc.
Điều này có nghĩa là tɾong vài ngày tới, Cố Chấn Viễn không thể xuấtviện.
Lúc này, Thư Viện mới quan sát bắt đầu đánh giá phòng bệnh. Đây chắc chắn là phòng bệnh tốt nhất tɾong bệnh viện, có nhà vệ sinh riêng, phòng tiếp khách, ghế sô pha, nhưng với Thư Viện, phòng bệnh này vẫn còn quá đơn sơ.
Nhưng phòng bệnh như thế này, có tiền cũng chưa chắc ở được, mà phải có quyền lực mới có thể vào.
Thư Viện quay sang dặn chị Giang "Chị về nhà bảo phòng ßếp nấu cháo cá, làm thêm hai món nhạt, rồi chuẩn bị vài bộ quần áo sach của tiên sinh mang đến bệnh viện."
Chương trống
Vết thương của Cố Chấn Viễn thực sự không quá nghiêm trọng. Nếu không phải lo sợ bị nhiễm trùng, Cố Chấn Viễn chắc chắn đã không ngoan ngoãn nằm viện.
Tất nhiên, lý do lớn hơn khiến anh chịu ở lại bệnh viện là vì Thư Viện cũng ở đó với anh.