Như thể nhận ra tâm trạng của cô hôm nay không tốt, Minh Tinh không nhào tới như mọi khi mà chỉ ngoan ngoãn đi theo, im lặng làm bạn.
Căn biệt thự này có bốn tầng, tầng một tiếp khách, tầng hai trước đây là phòng của mẹ Minh Đình, nhưng mấy năm nay đã để trống, thỉnh thoảng Văn Nhã mới ngủ lại một vài đêm.
Tầng ba phía đông là khu vực của Minh Đình, còn phía tây thuộc về Thư Dao.
Tầng hầm là phòng chiếu phim và giải trí, bên ngoài là vườn sau và hồ bơi.
Phía tây biệt thự còn có một tòa nhà phụ, là gara xe và hầm rượu, bên trong chứa đủ loại bộ sưu tập của Minh Đình.
Thư Dao vẫn nhớ cảm giác lần đầu tiên bước vào đây, căn nhà này giống như lâu đài của một nàng công chúa, rộng đến mức có thể lạc đường.
Vừa về nhà, cô liền lên lầu vào phòng tắm. Hôm nay cô mặc khá ít, lại bị gió lùa, lúc này đã đau đầụ
Dì Mai lo lắng cho cô, chuẩn bị bữa ăn nhẹ rồi nhờ Văn Nhã mang lên.
Lúc Thư Dao bước ra từ phòng tắm cũng vừa lúc Văn Nhã mở cửa bước vào.
“Đỡ hơn chưa?” Văn Nhã hỏi.
Sắc mặt Thư Dao nhợt nhạt, hơi gật đầu rồi ngả người xuống giường.
Văn Nhã nhìn khuôn mặt trắng bệch của cô, không nhịn được lên tiếng “Tống Tinh Chu trẻ người, lần đầu chạm vào cô, tôi có thể hiểu là không kiềm chế được. Nhưng sau đó, khi thấy cô bị Trần Gia Trạch khoác vai, cậu ta thừa biết cô sẽ phản ứng ra sao. Vậy mà đến tận hôm nay, vẫn muốn dùng cách tiếp xúc cơ thể để chứng minh mình là người đặc biệt với cô.”
Văn Nhã im lặng vài giây “Cô vốn không thích cậu ta, sao còn tìm lý do thay cậu ta?”
Thư Dao khẽ nhíu mày, không biết nên giải thích thế nào.
Thật ra cô cố tình tỏ ra ngang bướng để Minh Đình quay về, nhưng lại không muốn anh biết chuyện Tống Tinh Chu đã ôm mình.
Văn Nhã thấy cô im lặng, chỉ dặn dò đôi câu rồi định rời đi.
Nghe tiếng bước chân xa dần, Thư Dao vội vàng lên tiếng “Anh ấy có nói khi nào về không?”
Văn Nhã khựng lại một chút, hơi quay đầu đáp “Sau giải đấu còn có tiệc Giáng Sinh, lại đúng dịp cuối năm. Nếu không có gì bất ngờ, chắc Tổng giám đốc Minh sẽ ở lại Cảng Thành đón năm mới với chủ tịch.”
“À.”
Giọng Thư Dao rất nhẹ, như một làn khói, chậm rãi lan tỏa rồi tan biến không dấu vết, giấu đi bao nhiêu nỗi niềm không thể nói thành lời.
Sau khi Văn Nhã rời đi, Minh Tinh lững thững bước đến bên giường Thư Dao, thân mật rúc vào gối cô.
Thư Dao nghe thấy tiếng thở dài khó hiểu của nó, liền đưa tay xoa đầụ
“Em cũng nhớ anh ấy sao?” Cô khẽ hỏi.
Minh Tinh khe khẽ rên lên, coi như đáp lại.
Ngoài cửa sổ, từng cơn gió xào xạc, chẳng biết mưa rơi từ lúc nào.
Xa xa, những tán cây ngày càng dày, ánh đèn cũng mờ nhạt dần. Mưa trong rừng luôn dễ sinh ra sương mù, lớp kính trong suốt phủ một màu trắng nhạt, tầm mắt của Thư Dao dần trở nên mơ hồ.
Trong ký ức, mỗi lần gặp anh dường như đều là những ngày mưa.
Mưa rơi, thấm ướt tình yêu của cô. Ở nơi góc tối không ánh sáng đó, tình yêu nảy mầm, lớn lên.
Cô đã mong mưa tạnh biết bao.
Nhưng đến khi mưa ngừng, góc tối kia vẫn không có ánh sáng.
Tình yêu cứ thế chồng chất, rồi mục rữa, thối nát, cho đến một ngày hoàn toàn chết đi.
Đêm đông lạnh lẽo, mưa không dứt.