⬅ Trước Tiếp ➡
“Triệu Vãn Y, em vẫn còn quá ngây thơ ” Anh chế nhạo.
Cho dù cô mềm lòng thì anh cũng sẽ không mềm lòng.
Anh sẽ không bao giờ để cô bỏ đi một lần nào nữa.
Anh có mong muốn chiếm hữu đến mức bệnh hoạn với cô, thậm chí anh còn không thể kiểm soát mong muốn đấy...
Vẻ mặt Triệu Vãn Y tràn đầy vẻ bất lực, nhìn thấy ánh mắt tràn đầy cảnh giác của anh, cô bất đắc dĩ phải cố tình nói.
"Nếu anh còn không đi thì em sẽ đến nước M đấy."
Nói xong cô đặt tay lên cửa định xuống xe.
Giọng cô vừa hạ xuống thì ánh mắt anh liền phát lạnh, anh đột nhiên nắm chặt cổ tay đang đặt ở cửa xe của cô, ánh mắt gắt gao nhìn cô như thể sửa mang cô đi làm thịt.
"Nếu em dám đi, tôi sẽ phá hủy nhà họ Triệu "
Lại nữa rồi... nghe được những lời quen thuộc ấy, Triệu Vãn Y âm thầm thở dài trong lòng rồi ngoan ngoãn ngồi xuống lần nữa.
Cô biết bây giờ anh không thể chịu kích thích được, vì vậy cô chỉ có thể nhẹ nhàng nói với anh, giọng nói có chút dỗ dành.
"Vậy thì anh lên xe đi, em sẽ không rời đi đâụ"
Giọng nói dịu dàng của cô vang lên, Quý Mộ Thâm nhíu mày, biểu tình trên mặt anh trở nên phức tạp, mấy giây sau anh đột nhiên giơ tay đóng cửa xe bên cạnh cô rồi quay người sải bước sang phía bên kia, cúi người ngồi vào xe.
Nhìn thấy anh "ngoan ngoãn" lên xe như vậy, Triệu Vãn Y nở một nụ cười hài lòng.
Người đàn ông này ăn mềm không ăn cứng, tiếc rằng khi còn trẻ cô vốn quá kiêu ngạo, quá tự cao tự đại không biết cách ứng đối, mỗi lần đấu khẩu với anh đều rất gay gắt, họ luôn làm tổn thương nhaụ..
Du͙c vọng kiểm soát cô của anh quá mạnh mẽ, cô bỏ trốn, anh đánh mất lý trí, dùng mọi cách để ép cô lộ diện rồi cướp đoạt đi tự do của cô, nhốt cô trong căn phòng lớn ở khu biệt thự to như lâu đài mà anh xây cho cô.
Làm vậy cô lại càng oán hận anh nhiều hơn, lúc nào cũng chống đối lại anh, làm tổn thương anh, chưa vào giờ thèm cho anh chút sắc mặt tốt.
Cuối cùng không những khiến cho hai người bọn họ thương tích đầy mình, mà còn làm liên lụy đến những người thân xung quanh cô.
Về sau khi gương mặt cô đã bị hủy hoại, hai chân bị liệt, anh vô cùng bi thương, cố gắng khống chế du͙c vọng chiếm hữu của mình lại, cố gắng vực dậy khát vọng sống của cô, lúc đó cô mới hoàn toàn cảm nhận được tình yêu của người đàn ông này, dường như đến tận lúc này, cô vẫn còn tưởng rằng, bởi vì anh hận cô, cho nên mới đối xử với cô như thế.
Không phải là anh không yêu cô, chỉ là… Anh không hiểu cách để yêu một người.
Quý Mộ Thâm nhìn chằm chằm khuôn mặt đang tươi cười của cô, nhìn một lúc lâu mới quay đầu đi, dặn dò Hạ Sơn đang ngồi ở vị trí ghế lái.
“Lái xe đi.”
Hạ Sơn không nhịn được quay đầu lại, cẩn thận từng li từng tí, dè dặt hỏi vị cậu chủ có thể nổi giận bất cứ lúc nào của mình.
“Cậu chủ… Lái xe về nhà, hay là…”
“Quay về số Một Nam Nguyệt Loan.” Quý Mộ Thâm lạnh giọng nói, lời vừa dứt thì cũng không kiềm được mà nhìn cô gái đang ngồi cạnh mình.
Thấy cô không không phản ứng lại, biểu cảm trên khuôn mặt anh mới dần dần trở nên ôn hòa hơn vài phần.

⬅ Trước Tiếp ➡