Ánh mắt của người đàn ông đắm chìm vào nụ cười xinh đẹp trên khuôn mặt cô, trong lòng đột nhiên có chút ngây ngẩn.
Triệu Vãn Y mỉm cười, sống mũi đột nhiên hơi cay, cô không kìm lòng được mà kích động nhào vào trong ngực anh.
“A Thâm… Em về rồi ” Cô dựa mặt vào trong ngực anh, cảm nhận được nhiệt độ quen thuộc rồi nhịn không được khẽ gọi anh.
Nhiệt độ nóng bỏng quen thuộc trên cơ thể người đàn ông ấy khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm, cảm giác đau đớn truyền tới từ bàn chân bị bong gân cũng thuyên giảm đi rồi.
Mặc dù tất cả những điều này giống như một giấc mơ nhưng hơi thở và nhiệt độ trên cơ thể anh lại quá quen thuộc.
Hơi thở thơm tho mềm mại khiến anh nhớ thương chợt đến gần khiến cơ thể anh cứng đờ, anh từ từ cụp mắt xuống, kinh ngạc nhìn cô gái đang úp mặt vào ngực anh.
Ngây người một lúc
“Em… vừa gọi tôi là gì?” Anh mấp máy môi, giọng nói có chút khàn khàn, toàn thân như đeo đầy chì, cứng đờ tại chỗ không thể động đậy.
Cô gọi anh là... A Thâm?
Cùng lúc đó, những vệ sĩ xuống xe cùng Quý Mộ Thâm đều sững sờ khi chứng kiến cảnh tượng hiếm có này, họ không biết chuyện gì đã xảy ra.
Từ trước đến nay cô Triệu vẫn luôn rất chán ghét với sợ hãi cậu chủ của họ, mỗi lần nhìn thấy cậu chủ đều nóng lòng muốn trốn đi, vậy mà giờ... cô ấy lại ôm cậu chủ của họ, rồi còn cười rất tươi nữa.
Mà khuôn mặt nhỏ bé xinh đẹp động lòng người kia thậm chí còn giống như đang hưởng thụ?
Là cô Triệu bị điên hay là họ bị điên nên mới nhìn thấy ảo giác?
…
"A Thâm, A Thâm.." Nghe thấy giọng nói của anh, Triệu Vãn Y cảm thấy trong lòng như mềm nhũn, ngoan ngoãn gọi anh lại.
Cô biết anh có thể rất ngạc nhiên nhưng... cô rất hạnh phúc khi có thể một lần nữa quay về bên anh.
Cơ thể thẳng tắp của anh cứng ngắc mãi lâu sau mới đột nhiên có phản ứng, anh chậm rãi nâng tay lên vuốt ve eo cùng tóc của cô, ôm cô vài phút rồi sau đó mới chậm rãi cúi cầu xuống.
Anh cúi đầu, chóp mũi anh chạm vào tóc cô, tận hưởng hương thơm ngào ngạt.
"Em có biết mình đang làm gì không?" Anh cố hết sức duy trì sự bình tĩnh, giọng nói vẫn có chút không ổn định.
Anh còn có chút không dám tin những gì đang xảy ra ngay lúc này.
Cô đang ôm người mà cô ghét nhất.
Nghe được giọng nói bên tai, Triệu Vãn Y thu hồi lại cảm xúc vừa rồi, ngẩng đầu nhìn anh.
"Em biết."
Anh cau mày thật chặt rồi nói với vẻ nghiêm nghị.
"Em không hiểụ" Nhất định cô không hiểu mình làm như vậy có ý nghĩa gì.
Trong mắt anh, hành vi của cô có nghĩa là cô đã chấp nhận anh.
Nhưng từ trước đến nay cô vẫn luôn ghét anh.
"Em thực sự hiểu mà." Vãn Ý nói một cách chắc chắn.
Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt lúc này của anh, cô đột nhiên im lặng.
Đôi mắt anh nhìn cô đầy vẻ phòng bị.
Cũng phải... Cô đã lừa dối anh quá nhiều lần rồi, chỉ để có thể thoát khỏi anh.
Nghiêm trọng nhất là lần này.
Cô tỏ vẻ hợp tác trong mọi việc khi tổ chức đám cưới, cô còn nhờ anh đi cùng để chọn nhẫn nhưng lại bí mật nhờ anh trai cô mang cô đi..
Đang suy nghĩ miên man, cô chợt buông bàn tay đang ôm lưng anh ra.