⬅ Trước Tiếp ➡

Mẹ kiếp. Rốt cuộc bọn chúng là kẻ nào
Hắn vừa lái vừa cau mày miệng lẩm bẩm chửi rủa, nay là ngày vui lại hóa thành ngày bị đuổi giết. Hắn chạy hết tốc độ lái xe qua một con đường để tránh bọn chúng.
Nhưng hắn lại không để ý có biển cấm do khu đường đó đang bị núi lỡ, phía sau xe bọn chúng phát hiện được biển cấm đó thì dừng lại việc truy đuổi vì biết chắc xe của hắn thế nào cũng sẽ xảy ra chuyện không thể ra khỏi đường khi bị núi lỡ, nhưng tảng đá to sẽ rơi xuống.
Hắn chạy được một đoạn, Elu nhìn lại phía sau thì không còn thấy xe của bọn chúng, Elu thấy lạ quay mặt lên nhìn hắn nói.
Hàn? Bọn chúng không còn đuổi theo nữa
Hắn nghe vậy nhìn qua gương chiếu, không còn thấy bóng dáng xe nào, hắn cũng thấy lạ lắm, tại sao truy đuổi một đoạn khá dài bây giờ lại không theo nữa?
Kìa? Cẩn thận có đá
Elu hốt hoảng nhắc lớn hắn khi thấy có đá to phía trước rơi xuống, hắn nhìn lên đánh lái do tốc độ xe còn nhanh nên lao qua bên mép vực chỗ đó lại không có hàng ngăn, lúc hắn thắng lại thì đã quá muộn nữa đầu xe đã chĩa về vực sâụ
Hàn...?
Đừng? Đừng động đậy chiếc xe không còn được thăng bằng nữa
Hắn lớn tiếng nhắc Elu giữ Mộc Nghi ngồi im lặng ở phía sau, chiếc xe chông chênh chỉ cần một lực nhẹ cũng đủ làm cho chiếc xe lao xuống vực.
Bọn chúng biết đường này đang có đá lỡ nên mới không đuổi theo.
Hắn ngồi im cất giọng nói với Elu, Elu ngồi phía sau cũng chỉ biết giữ Mộc Nghi ngồi chắc không làm cho chiếc xe chuyển động, nếu không thì...
Bánh xe bị trượt đá đẩy nhẹ chiếc xe về phía vực một chút, Mộc Nghi thấy xe chuyển động tim đạp nhanh la lớn. Mộc Nghi sợ lắm thật sự rất sợ
Bây giờ làm sao đây? Không thể cử động nói chi là ra ngoài.
Không được rồi? Cứu sống Mộc Nghi đẩy con bé ra khỏi xe.
Mộc Nghi nghe xong nước mắt rơi xuống lắc đầu, không muốn, sao có thể chỉ cứu sống mình cô? Còn hắn và Elu thì sao chỉ cần đẩy cô ra là chiếc xe sẽ không phanh mà lao xuống ngay.
Mộc Nghi không thể để hắn và Elu rơi xuống đó, hai người là người thân duy nhất trên đời của Mộc Nghi mà.
Không Cháu không muốn
Mộc Nghi? Nghe chú nói đây, một mình cháu sống sót còn hơn cả ba cùng chết
Elu ôm Mộc Nghi giọng nghiêm nghị nói, Mộc Nghi vẫn cố chấp lắc đầu không muốn nước mắt rơi càng nhiềụ
Hắn từ từ móc ra mấy cái thẻ tín dụng và một hộp tựa như một nhẫn nhẹ nhàng luồn tay ra phía sau đưa cho Mộc Nghi cầm.
Không Cháu không đi, đừng bỏ cháu
Cầm lấy
Hắn trừng mắt quát lớn, mục đích cho Mộc Nghi sợ rồi cầm lấy chúng, Mộc Nghi run đưa tay cầm lấy, đầu vẫn liên tục lắc, tỏ vẻ không đồng ý sống sót một mình bỏ hắn và Elụ
Số tiền này đủ trang trải nuôi sống em, từ giờ không còn tôi và Elu ở cạnh em nhất định phải sống tốt? Nghe rõ chưa
Tuyệt đối không được trở về ngôi biệt thự, nếu không tính mạng của em sẽ không còn.
Đừng...
Elu? Nhanh đẩy Mộc Nghi ra không còn thời gian nữa
Hắn hét to, Elu cũng nhanh tay mở cửa rồi đẩy Mộc Nghi ra ngoài, Mộc Nghi vừa tiếp đất nằm xuống thì chiếc xe nhanh như chớp lao xuống. Mộc Nghi hoảng hốt ngồi chồm dậy hét to
Đừng mà Không...
Chú ơi? Đừng bỏ Mộc Nghi? Đừng mà...
Đừng mà Không...
Chú ơi? Đừng bỏ Mộc? Đừng mà...
Nước mắt Mộc Nghi rơi lã chã, Mộc Nghi nhìn xuống vực sâu không còn thấy nhìn nữa, chiếc xe đã biến mất hoàn toàn, không thể nào hai người đó không thể bỏ mặc Mộc Nghi được


⬅ Trước Tiếp ➡