⬅ Trước Tiếp ➡
Kết hôn ba năm, Mạnh Tư Thần bảo phải giữ mình vì Nguyễn Thanh Thanh, tuyệt đối không động vào phụ nữ. Vì thế, đến giờ Thẩm Tư Ninh vẫn còn là con gái.
Cô đâu phải ni cô, đương nhiên có nhu cầụ
Nhưng không thể ép buộc ai.
Thấy Thẩm Tư Ninh im lặng không nói gì, tưởng cô vẫn chưa buông được, Tần Thi Lan tung đòn sát thủ.
“Du thuyền tối nay có nhiều nhà điều chế nước hoa quốc tế. Cả ông trùm đứng sau Ngưng Phong cũng sẽ đến  Cậu không muốn biết mặt thật của anh ta sao?”
Tập đoàn Ngưng Phong là ông lớn trong ngành nước hoa ở trong nước.
Trước kia Thẩm Tư Ninh từng có cơ hội so tài với CEO của Ngưng Phong trong một cuộc thi quốc tế. Nước hoa của người đàn ông đó có mùi hương rất đặc biệt, khiến cô cảm thấy quen thuộc, như hương thơm mẹ ruột cô từng dùng.
Đáng tiếc, vị CEO kia cũng rất kín tiếng, từ đầu đến cuối chưa từng lộ mặt. Dù sau này làm vang danh cả Ngưng Phong, vẫn sống rất ẩn dật.
“Đi xem thử vậy.”
Thẩm Tư Ninh hiếm khi có hứng thú như thế.
Không chỉ vì lần trước cô đã từng xâm nhập hệ thống của Ngưng Phong mà không thu được thông tin gì, mà còn vì cô có một trực giác, người đàn ông đó có lẽ liên quan đến thân thế của cô.
 
Du thuyền Công chúa Hoàng gia.
Đèn đuốc rực rỡ, nhiều người đứng tựa lan can ngắm nhìn mặt biển, rất nhanh sau đó, khi du thuyền cập cảng thành phố A, có một người phụ nữ đặc biệt thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.
Cô mặc một chiếc váy lụa dài màu đỏ ngọc, chất vải bóng loáng tôn lên rõ từng đường cong uyển chuyển, thiết kế thắt eo tinh tế càng làm nổi bật đôi chân dài miên man.
Tóc búi cao, váy đỏ rực, hoa tai ngọc trai.
Phong cách đơn giản gọn gàng nhưng lại mang theo sức quyến rũ mê người.
“Mẹ kiếp, đây mới đúng là Nữ vương rắn đỏ tiếng tăm lừng lẫy của chúng ta ” Tần Thi Lan sững sờ  “Ba năm nay cậu ăn mặc như ni cô khổ hạnh, đúng là phí phạm của trời.”
Rắn đỏ là mật danh của Thẩm Tư Ninh khi làm nhiệm vụ.
Trước kia cô rất thích màu đỏ ngọc, cũng không phải chưa từng ăn diện, chỉ là mỗi lần như vậy lại bị Mạnh Tư Thần lạnh mặt nói nhìn ngán tận cổ, sau đó yêu cầu cô phải bắt chước Nguyễn Thanh Thanh.
Thẩm Tư Ninh từng nghĩ không sao, chỉ cần anh ta nhớ lại lời hứa năm xưa là được, nên cô đã cố gắng bắt chước hình mẫu bạch nguyệt quang trong lòng anh ta, từ đầu đến chân đều là những màu sắc nhã nhặn, trang nhã.
Thậm chí còn theo yêu cầu của anh ta và cha mẹ chồng mà trở thành một người vợ nội trợ.
Kết quả cuối cùng chỉ nhận được một câu của người nhà họ Mạnh  “Không thích chính là không thích.”
Thẩm Tư Ninh nhếch môi cười tự giễụ
“Cậu nói đúng, vẫn là làm chính mình thoải mái nhất.”
Khi cô nói câu này, hoàn toàn không biết ở đầu bên kia boong tàu, Mạnh Tư Thần cũng vừa dắt Nguyễn Thanh Thanh bước lên du thuyền.
Lý Niệm Nhi nịnh bợ nói  “Cô Nguyễn cuối cùng cũng về nước rồi, cô không biết đâu, mấy năm nay thiếu gia luôn nhớ thương cô. Thiếu gia còn tự tay chuẩn bị một buổi tiệc bất ngờ cho cô trên du thuyền ”
Nguyễn Thanh Thanh cắn môi lắc đầụ
“Tư Thần, thật ra không cần phải tốn kém như vậy đâu, sẽ khiến người ta bàn tán đấy.”
Mạnh Tư Thần nắm tay cô ta rất kiên định.

⬅ Trước Tiếp ➡