⬅ Trước Tiếp ➡
Thấy Mạnh Tư Thần định mở miệng, cô lập tức mỉm cười cắt ngang  “Tổng giám đốc Mạnh rộng lượng như vậy chắc không để bụng đâụ Hơn nữa, chắc cũng không phải còn lưu luyến tôi đến mức muốn ngăn cản tôi lấy lại thiệp mời chỉ để níu kéo chứ?”
Mạnh Tư Thần bị khích tướng, làm gì còn quan tâm đến Thập Phương Điện gì đó, mặt mày sa sầm ngay tức khắc.
“Chỉ là một tổ chức tình báo mà thôi, toàn là lũ chuột bẩn thỉu không thể lộ diện  Không có bọn họ thì nhà họ Mạnh chúng tôi không sống nổi chắc? Để tôi cho cô thấy, không cần Thập Phương Điện, tôi vẫn ký được hợp đồng với nhà quảng cáo lớn nhất thành phố A ”
Ánh mắt anh ta tối sầm.
“Ngày mai cô dọn sạch sẽ rồi cút cho khuất mắt tôi  Tốt nhất mang theo hết đồ của cô đi, đừng làm bẩn mắt tôi.”
Thẩm Tư Ninh nghe vậy chỉ cười khẽ. Cô chỉ vào bộ vest mà Mạnh Tư Thần đang mặc.
“Nhưng bộ này là tôi tự tay thiết kế. Nếu đã thấy bẩn thì cũng nên trả lại cho người thiết kế rồi.”
Đây là bộ thiết kế mà cô yêu thích nhất, cắt may tinh tế, cúc áo trang trí được làm bằng hồng ngọc tinh khiết, nổi bật trên nền vest đen.
Mạnh Tư Thần lại tưởng đó là đồ cô nhờ người mua.
Nhưng lúc này đang giận nên anh ta lập tức lột áo ra với gương mặt lạnh tanh.
“Cô xuất thân bần hàn nên đầu óc thiển cận, lấy đi thì lấy, tôi không giữ một món nào hết ”
Thẩm Tư Ninh bình thản nhận lấy bộ vest, tiện tay ném thẳng vào thùng rác bên cạnh  “Vậy càng tốt.”
Mạnh Tư Thần  “…” Người phụ nữ này rõ ràng cố tình khıêu khích 
Lúc này, bên ngoài Cục Dân chính, vài người qua đường đã chú ý đến động tĩnh bên này, bắt đầu thì thầm bàn tán  “Người kia là trai bao à? Chia tay rồi mà còn lấy lại đồ?”
“Nhìn cái vẻ nhu nhược đó đúng là giống thật. Bên cạnh lại còn có bạn gái mới nữa chứ, đúng là bây giờ loại người gì cũng có  Vừa ly hôn xong mà đã trơ trẽn thế rồi.”
Mạnh Tư Thần nghe thấy mấy câu này càng tức đến mức mặt mũi tím tái, định lên tiếng thì thấy Thẩm Tư Ninh đã lên xe rời đi, chỉ để lại bụi đất tung bay sau bánh xe.
Sao trước đây không phát hiện cô hùng hổ dọa người như vậy chứ?
Ở một nơi khác. Khu VIP trên du thuyền.
Hoắc Cảnh Xuyên ngủ đến tận trưa mới chậm rãi tỉnh, không khí mập mờ khắp phòng vẫn chưa tan hết, giường chiếu bừa bộn.
Anh với tay sang gối bên cạnh, cả người như con báo lười nhác. Chiếc gối đã lạnh ngắt, rõ ràng người kia đã rời đi từ lâụ Đôi mắt anh khẽ híp lại, lộ ra vẻ nguy hiểm.
Dưới gối còn sót lại một sợi dây chuyền ngọc trai, có lẽ là do chủ nhân của nó đi vội nên bỏ quên.
Anh cầm lên xem, ngọc trai xung quanh trắng ngần không tì vết, giữa sợi dây chuyền có gắn một viên mã não đỏ, đầy phóng khoáng và nổi bật, giống hệt cô gái đó dưới vẻ ngoài điềm tĩnh là sự cuồng loạn không che giấụ
Hoắc Cảnh Xuyên xoa xoa thái dương, trong đầu vẫn hiện lên thân hình gợi cảm và câu nói mang theo vài phân kiêu ngạo tối qua của người phụ nữ đó, tôi ở trên.

⬅ Trước Tiếp ➡