“Vâng, thím Hoàng bảo trọng.” Lăng Tuyết Nhi nắm lấy tay thím Hoàng rồi nói.
Thật ra, thím Hoàng là người duy nhất khi Lăng Tuyết Nhi đến đây khiến cô cảm thấy bà ấy như một người thân thiết và khi sắp phải chia tay, bà ấy cũng là người duy nhất đưa cô đi.
Lăng Tuyết Nhi cảm thấy ngoài việc bà ấy hay lải nhải một chút thôi, chứ cô vẫn thích thím Hoàng tốt bụng này.
“Haiz.” Thím Hoàng lau nước mắt một phen, bộ dáng cực kỳ luyến tiếc Lăng Tuyết Nhi “Nếu cô Lăng có nhớ nơi này nhất định phải quay về, cậu chủ sẽ rất vui.”
Ừm… Có thể không đề cập đến Lạc Dật Long hay không? Thím Hoàng thật sự thiên vị Lạc Dật Long.
“Con đi đây.” Lăng Tuyết Nhi bất đắc dĩ bỏ tay thím Hoàng qua một bên, đi về phía lối ra, bỗng nhiên cô quay trở lại.
“Sao vậy, cô không đi nữa sao? Cô Lăng?” Bộ dạng thím Hoàng vui mừng khôn xiết.
“Không phải.” Lăng Tuyết Nhi lắc lắc đầu, nói “Con muốn thím giúp con nói lại câu này với Lạc Dật Long Không cần phải làm khó nhà họ Lăng.”
Biểu tình thím Hoàng lại ảm đạm, cô Lăng không quay lại à…
Trở về đi Thím Hoàng, con sẽ không quay lại đâu, Lăng Tuyết Nhi thầm nói trong lòng.
Bảo vệ đứng ở cửa lớn mở cửa cho cô, Lăng Tuyết Nhi xoay người, sau đó đi thẳng ra ngoài.
Chỉ cách một tấm cửa sắt mà thôi nhưng khi Lăng Tuyết Nhi vừa bước ra ngoài, cô như ngửi được bầu không khí trong lành và tự do.
Sau này cô sẽ có cuộc sống cho riêng mình, không phải vì Lăng Tử Thành, cũng không phải vì nhà họ Lăng hay những người khác. Nếu cô có thể kiếm được tiền, cô còn có thể đưa mẹ mình rời khỏi bệnh viện, vậy thì bọn cô có thể hoàn toàn rời khỏi nhà họ Lăng.
Cô mở cửa xe, ngồi vào trong xe, suy nghĩ rồi nói với tài xế “Đến phố Đại Hưng.”
Rời khỏi nhà họ Lăng, người quen duy nhất mà cô biết ở thành phố A cũng chỉ có một người là giáo viên dạy piano cho cô. Có một lần, được sự đồng ý của Lăng Tử Thành, dưới sự bảo vệ của bảo vệ cô đã đi đến nhà cô giáo cùng cô ấy. Chỉ là lâu rồi không gặp, hy vọng rằng cô giáo không có dọn đi nơi khác.
“Được thôi cô Lăng.” Tài xế khởi động xe, từ từ lái xe ra ngoài.
Khi xe chạy qua một khu rừng, Lăng Tuyết Nhi nhìn thấy đường cao tốc, hóa ra trang viên này không chỉ rộng lớn, mà nó còn được xây dựng ở một nơi rất xa và hẻo lánh.
…
“Xe đã lái đi rồi à? Đi đâu? Cuối cùng cô ấy có nói gì không?” Lạc Dật Long nằm một mình trên ghế tắm nắng hỏi người bảo vệ.
“Đúng vậy cậu chủ, đi đến phố Đại Hưng. Cô Lăng nói không cần làm khó nhà họ Lăng.” Bảo vệ hơi khom người trả lời.
Lạc Dật Long nhìn ghế tắm nắng ở bên cạnh, biểu tình bình tĩnh.
“Đi kiểm tra xem ở phố Đại Hưng có ai có khả năng là người mà Lăng Tuyết Nhi quen biết.” Lạc Dật Long ra lệnh.
“Vâng thưa cậu chủ.” Bảo vệ nhận nhiệm vụ rồi lui ra.
Lạc Dật Long nhắm mắt lại, như thể vẫn cảm nhận được ánh mắt của “đứa bé tò mò” ở bên chiếc ghế bên cạnh đang nhìn về phía anh ta.
Lạc Dật Long nhắm mắt lại, như thể vẫn cảm nhận được ánh mắt của “đứa bé tò mò” ở bên chiếc ghế bên cạnh đang nhìn về phía anh ta.
Chưa bao giờ có người phụ nữ nào khiến cho anh ta có ý nghĩ mãnh liệt như vậy, muốn nằm ở đây cùng với cô ấy.
Sau bao nhiêu năm ghế tắm nắng trống trải, rốt cuộc anh ta cũng tìm được một người nằm trên đó, nhưng cô đã đi rồi.
Là anh ta sai rồi sao? Đối xử với cô như vậy? Vậy, phải đối xử với người phụ nữ kia như thế nào? Xe cũng không cần, nhà cũng không cần… Chẳng phải phụ nữ trước kia của anh ta đều muốn những thứ này sao?
Bây giờ thì tốt rồi, để lại anh ta cô đơn một mình nằm ở đây.
Trong lòng trống rỗng…