Tất cả những người đàn ông có mặt ở đó nghe đến ngây ngẩn cả người. Nghe đồn nhà họ Lăng nhận nuôi một cô gái vô cùng đẹp, bình thường họ đều chưa được biết mặt, hôm nay vừa nhìn thấy, đúng thật là vô cùng xinh đẹp
Mà nhạc khúc "Yêú này vừa mới chậm rãi vang lên giống như lời nói thầm ngượng ngùng của một cô gái nhỏ, tiếp đó tiết tấu trở nên mãnh liệt hơn, mỗi một nốt nhạc đều mang theo âm hưởng giống như một người đang thề nguyền, lại giống như đang hét lên, đang bày tỏ sự đẹp đẽ của tình yêu, đang kiên định với niềm tin về tình yêụ..
Trên tầng của biệt thự, một cánh cửa phòng đột nhiên bị mở ra, một bóng hình thon dài mặc lễ phục màu trắng bước ra từ trong phòng, trên khuôn mặt lúc nào cũng ôn hòa của anh lại ẩn chứa biểu cảm nặng nề.
"Tử Thành, lát nữa con còn phải tuyên bố điều này nữa." Bà Lăng cũng đi từ trong phòng ra, nhét một tờ giấy vào trong tay Lăng Tử Thành.
Lăng Tử Thành thấy nụ cười giống như bao ngày của mẹ mình, đột nhiên anh cảm thấy lạnh hết cả sống lưng.
Lăng Tử Thành thấy nụ cười giống như bao ngày của mẹ mình, đột nhiên anh cảm thấy lạnh hết cả sống lưng.
Biểu cảm lúc này của bà Lăng tuyệt đối không giống biểu cảm châm chọc khi nói với anh vừa rồi, bà ta không giống như mẹ ruột của anh, thì ra tình mẫu tử mấy năm nay mà bà ta thể hiện ra đều là giả tạo.
Lăng Tử Thành nắm chặt tay, mặc kệ nội dung trong tờ giấy là gì thì lát sau anh đều phải đọc lên. Cục diện bây giờ là điều mà anh không bao giờ ngờ được, anh lại còn ở thế bị động, còn rất nhiều việc cần phải được điều tra rõ ràng.
Tâm trạng của anh bây giờ thật sự không tốt. Anh im lặng một lát, sau đó thản nhiên nói "Con biết rồi."
"Ừ." Bà Lăng tỏ ra rất vừa lòng, mọi chuyện phát triển như thế nào đều nằm trong lòng bàn tay của bà ta, cái cảm giác trả thù này thật tuyệt.
"Chúng ta đi xuống thôi." Bà Lăng hơi cong cánh tay, ý muốn Lăng Tử Thành đỡ lấy tay bà. Trước mặt người khác bọn họ vẫn là mẹ con hòa thuận, không phải sao?
Có trò hay thì lập tức phải nhập vai thôi.
Bà Lăng vui vẻ nói "Tiếng dương cầm vang lên rồi, con cũng nên hạ màn rồi."
Dương cầm? Cầu hôn? Tuyết Nhi?
Lăng Tử Thành ngây người ra, dường như có từng cơn đau ập vào lồng ngực anh.
Nếu Tuyết Nhi biết hôm nay anh không thể cầu hôn cô, hẳn là cô sẽ rất thất vọng về anh nhỉ...
Lăng Tử Thành chỉ nghe thấy tiếng dương cầm đã gần đến hồi kết thúc, nếu anh còn không đi xuống, Tuyết Nhi sẽ bị quê, nhưng nếu anh đi xuống, Tuyết Nhi sẽ phải đau lòng, anh nên làm gì bây giờ?
Trái tim Lăng Tử Thành như đang thắt lại, anh nhìn chằm chằm vào người phụ nữ anh gọi một tiếng "mẹ" hơn hai mươi năm.
"Đừng nhìn mẹ như vậy, quyền lựa chọn nằm trong tay con đó thôi." Trên khuôn mặt của bà Lăng hiện lên vẻ để Lăng Tử Thành tùy ý lựa chọn, sau đó lại than một tiếng đầy ý vị "Con trai à..."
Lăng Tử Thành nhíu mày.
Bao nhiêu năm trôi qua như vậy rồi, đến giờ anh mới biết anh không phải con trai của bà ta, người vì cứu anh nên phải nằm trên giường bệnh biết bao năm tháng mới đúng là mẹ ruột của anh, chuyện này có phải rất giống một câu chuyện cười không?
Lăng Tử Thành lạnh lùng cười tự giễu một tiếng.
Cũng không trách được đã bao nhiêu năm như vậy mà thái độ của bà ta đối với anh luôn là lạnh nhạt, anh còn tưởng rằng do anh không đủ cố gắng, không đủ ưu tú, anh tưởng rằng chỉ cần làm bà ta vừa lòng thì bà ta cũng sẽ thương anh giống như những người mẹ khác.
Nhưng anh sai rồi Không những bà ta vẫn không coi anh là con mà bây giờ còn uy hiếp anh.