Lăng Tuyết Nhi bị bao phủ dưới một thân thể cực nóng, trái tim nhảy lên nhanh chóng. Bị Lạc Dật Long cười nhạo khiến mặt cô cực kỳ nóng, quả thật vừa rồi cô có ngây người một hồi.
"Ngại à?" Lạc Dật Long cười như không cười hỏi, sau đó nhẹ nhấp môi cô một ngụm "Sau này có rất nhiều cơ hội cho em xem… Không cần phải ngại."
Anh ta còn nói vậy nữa? Lăng Tuyết Nhi đơn thuần che lại lỗ tai của mình, hai mắt cũng nhắm lại.
Lạc Dật Long cười cười, kéo tay đang che lỗ tai lại của cô ra…
"Không cần…" Cô không nhịn được nói thầm ra tiếng, cô cảm thấy cực kỳ sợ hãi.
…
"Cậu chủ Lạc…" Lăng Tuyết Nhi thở hổn hển, cô cảm thấy chính mình đang lún sâụ
"Gọi tôi là Dật Long." Lạc Dật Long vừa nói, âm thanh của anh ta nghẹn đến đáng sợ.
Lăng Tuyết Nhi nghe được giọng của anh ta… Vì vậy cô dứt khoát cắn chặt hàm răng, cô không muốn nói nữa.
Lạc Dật Long không nghe thấy giọng của Lăng Tuyết Nhi, cúi đầu nhìn cô. Biểu tình của cô giống như sắp chết, pha lẫn khát vọng phức tạp.
Toàn bộ căn phòng vừa rồi được ánh mặt trời chiếu vào trong giờ phút này đã bị bức màn màu ấm che chắn ánh sáng mặt trời, khép lại hô hấp nặng nề của hai người bọn họ, không thể tiêu tan, đúng...
Cô đã bị tên ác ma trước mắt huấn luyện thành cái gì rồi? Lăng Tuyết Nhi thật sự không thích mình như vậy.
Loại cuộc sống này chính là cuộc sống mà cháo gà không có mật ong sao? Không thích, nhưng cần phải làm quen với nó. Nhẫn nhịn, cho đến khi…anh ta không còn cần cô nữa
Thật ra, anh ta không còn cần cô nữa, vậy thì cô bây giờ hẳn nên chờ mong sự giải thoát nhỉ? Đã trôi qua 24 giờ, nhưng cô cảm thấy mình đã nhẫn nhịn thật lâu, cô sợ mình không thể chịu thêm được nữa.
Trên xương quai xanh đau đớn từng trận.
Lăng Tuyết Nhi giật giật, muốn sờ miệng vết thương trên xương quai xanh của mình một chút, nhưng "con sư tử đang ngủ" đã tỉnh dậy, nhanh chóng đè lên người cô khiến trái tim Lăng Tuyết Nhi đập mạnh.
"Lăng Tuyết Nhi." Lạc Dật Long nhìn chuyện qua đi, khuôn mặt đang phiếm hồng của Lăng Tuyết Nhi cùng với môi bị hôn đến trơn bóng, tâm trạng không biết sao rất tốt, anh ta liền hỏi "Lăng Tuyết Nhi, em muốn gì?"
"Hả?" Đột nhiên bị hỏi như vậy khiến Lăng Tuyết Nhi không thể hiểu được.
Lăng Tuyết Nhi mơ màng nhìn Lạc Dật Long, đột nhiên Lạc Dật Long cảm thấy dường như mình đã có chút yêu cô gái nhỏ này, sự mơ màng không pha lẫn tạp chất khiến cho anh ta có cảm giác xúc động muốn làm gì đó cho cô.
Cô muốn gì? Lăng Tuyết Nhi suy nghĩ, trong đầu là một vùng mờ mịt, cuối cùng đã có người hỏi rằng cô muốn cái gì rồi sao? Nhưng mà đến bây giờ, cô cũng không biết bản thân muốn cái gì nữa.
"Tôi nói là ngoại trừ việc thả ông lão kia ra, em có còn muốn gì nữa không?" Lạc Dật Long vuốt một sợi tóc dài của cô, thưởng thức nó ở trong tay "Xe? Hay là trang sức? Hay đơn giản như… Vàng?"
Anh ta cho rằng cô muốn những thứ này? Anh ta coi cô trở thành cái dạng gì rồi? Lăng Tuyết Nhi không còn gì để nói.
"Em muốn cái gì?" Lạc Dật Long lặp lại vấn đề này, giọng điệu nhẹ nhàng mang theo kiên nhẫn vô tận.
Lần đầu Lăng Tuyết Nhi thấy tính tình Lạc Dật Long tốt như vậy, cô cảm thấy rất kỳ quái. Nhưng mà nếu anh ta đã hỏi vậy thì cô phải tranh thủ cơ hội thôi, vì vậy cô hỏi thử "Tôi muốn cái gì thì anh cũng cho à?"
“Ừ.”
"Tôi có thể không cần gì hết không?" Lăng Tuyết Nhi tiếp tục hỏi, điều mà cô thật sự muốn chính là nhanh chóng thoát khỏi đây.
Cô không muốn quay về nhà họ Lăng, cũng không muốn nhìn thấy Lăng Tử Thành, đồng thời cô cũng không muốn ở lại nhà họ Lạc, cũng không muốn thấy Lạc Dật Long. Cô muốn là chính mình, chứ không phải sống vì người khác.
Vậy có được không? Mọi thứ có được bây giờ tất cả đều không cần