⬅ Trước Tiếp ➡
Hắc Thịnh Duật và Cung Vỹ cũng không phải lần đầu tiên nhìn thấy Phong Sương. Nhưng đây là lần đầu tiên họ nghe được giọng nói của cô. Thường ngày cô chỉ ngồi im như một tảng băng, không nói, không cười, cũng chưa từng mở miệng một lời hay... Cô cũng chưa bao giờ tham gia sự kiện gì dù lớn hay nhỏ đi nữa. Nhưng với thế lực của Phong Gia thì đó làm sao chứ?
Đọc tieu thuyet ngon tinh dù thế giới có biến thiên thế nào thì đọc truyện ngôn tình vẫn là kho tàng tri thức cung cấp cho chúng ta kiến thức và vốn từ đa dạng. Đọc truyện ngôn tình càng nhiều, khả năng hành văn của bạn cũng sẽ trôi chảy. Nhờ lượng từ vựng phong phú trong sách mà vốn từ cũng được bổ sung đáng kể. Đây là kỳ vọng mà ha ha truyện mong muốn đen đến cho bạn.
Cô - Phong Sương, là con gái cành vàng lá ngọc của Chủ Tịch Phong Thị - Phong Viễn và là viên ngọc quý giá của một cựu thủ lĩnh cảnh sát đặc nhiệm lừng danh - Nham Tiêu Tiêu. Cô thừa hưởng vẻ đẹp mỹ miều từ mẹ, tính cách lạnh lùng từ ba. Và còn có một tính cách riêng biệt đó là.... Làm Thủ Lĩnh.... Nhưng... Là thủ lĩnh hắc bang
Phong Thần là người anh trai kiêm luôn vị bạn thân của cô từ nhỏ đến lớn. Cậu luôn che chở và yêu thương cô vô điều kiện.... Dù cô đúng hay sai đi nữa thì cậu vẫn mãi mãi tin tưởng và yêu chiều cô bất luận vấn đề đó. Phong Sương là bảo bối, là nguồn sống của cậu
- Em ấy cứ như ma. Lúc ẩn lúc hiện. Thật là.... _ Cung Vỹ vuốt ngực định thần lại
- Lần nào cũng vậy... _ Hắc Thịnh Duật lắc đầu nhìn theo bước chân của cô
- Thiếu gia.... Phu nhân gọi cậu về gấp _ Đại Tuyết nói
- Được được, về thôi _ Hắc Thịnh Duật cũng chỉ là gật đầu cho qua thôi
Sau khi tiễn Hắc Thịnh Duật thì Cung Vỹ cũng xin phép về Cung gia... Phong Thần cũng chỉ nhàn nhạt nhún vai như không liên quan đến mình rồi bước một mạch vào nhà......
HẮC GIA......
---
Sau khi được Đại Tuyết "truyền thánh chỉ" từ " Mẫu hậu đại nhân" thì Hắc Thịnh Duật tức tốc chạy chối chết về nhà kẻo gây ra thảm họa lớn
Vừa bước vào ngưỡng cửa của Hắc Viên, một luồng sát khi nồng nặc xộc ngay vào mũi của anh khiến cả người bất giác run lên. Trán rịn mồ hôi
- Mẹ đại nhân, gọi con gấp vậy là có chuyện gì sao? _ Hắc Thịnh Duật ôm lấy cánh tay của bà mà làm nũng
- Cái thằng kia, bỏ vợ ông ra _ Đây là ba của anh - Hắc Dật An
- Ba... Keo quá đi. Mẹ cũng là của con mà _ Hắc Thịnh Duật bĩu môi bất mãn
- Nhưng đó là vợ ta. Không cho phép con động vào vợ ta _ Hắc Dật An nhanh chóng kéo vợ mình về lại bên cạnh
Mẹ anh - Cao Yên Đình ở giữa hai cha con suốt 28 năm cũng ít nhiều đã quen với cảnh tượng này rồi. Nhưng bà hận... Hận thằng con trai trời đánh này... Vẫn không chịu cho bà một cô con dâu
- Duật Nhi... Con cũng gần 30 chứ nhỏ nhắn gì nữa, nên lấy vợ rồi. Ta còn muốn có cháu bế _ Cao Yên Đình nhìn anh

⬅ Trước Tiếp ➡