⬅ Trước Tiếp ➡
31: Tôi vốn dĩ không có đánh anh ta
Thấy độ của mẹ Dương là cho thầy giáo nhịn không được cau mày.
“ Cô Tạ, cô đừng gấp, chúng ta từ từ nói chuyện.” thầy chủ nhiệm của Hạ Hi Bối trầm giọng nói, sắc mặt có chút khó coi.
“ Cái gì mà từ từ nói? Nha đầu chết tiệt này đánh Tuyên Tuyên nhà chúng tôi! Các người không thấy Tuyên Tuyên nhà chúng tôi bị thương rồi sao?”
Mẹ Dương không những không kiềm chế lại mà còn rất chính trực khí khái, ước gì có thể cho Hạ Hi Bối một bạt tay.
“ Thầy Trương.” Thầy Lưu liếc mắt nhìn thấy thầy chủ nhiệm của Dương Tuyên, liền kêu ông ấy một tiếng để ông ấy ra mặt nói.
Nếu lúc trước bọn họ còn có khả năng sẽ tin lời của Dương Tuyên, nhưng nhiện tại sau khi nhìn thấy bộ dạng của Hạ Hi Bối, liền lập tức tiêu tan hoài nghi.
Gương mặt của Hạ Hi Bối có chút trắng bệt, nhìn khuôn mặt xinh đẹp có chút tiều tụy nhìn có kẻ rất đáng thương.
Hơn nữa trước này cô bé này luôn rất hướng nội, chưa bao giờ gây rắt rối gì. Muốn nói cô bé đánh Dương Tuyên thì thật là chuyện nực cười.
Còn đối với chuyện yêu sớm thì càng không có khả năng.
“ Anh Dương, trước khi sự việc này có kết luận, làm phiền mọi người bình tĩnh một chút tìm hiểu xem là chuyện gì đã.” Thầy Trương nhìn cha Dương nói.
“ Còn cần phải tìm hiểu cái gì nữa, không phải đã quá rỏ ràng rồi sao! Tôi nói con nha đầu này không phải là người tốt, lúc trước không cần mặt mũi đeo bám Tuyên Tuyên nhà chúng tôi, nhưng con tôi chỉ lo học hành, không muốn quen cô ta, giờ cô ta còn đánh nó! Cái loại người hèn hạ này…”
Mẹ Dương vẫn còn tiếp tục khóc, nhìn cực kỳ đanh đá.
Sắc mặt thầy Lưu liền trầm xuống, cao giọng kêu lên: “ Cô Tạ.”
Lời vừa nói ra làm Dương Tuyên run lên.
“ Mẹ.” Cậu ta kéo kéo tay mẹ mình ý nhắc nhở đừng có náo loạn quá đáng quá.
Không nhìn thấy ánh mặt chủ nhiệm nhìn càng không tốt sao?
Mẹ Dương vẫn còn rất cáu kỉnh, nhưng con trai an ủi thì cũng yên tĩnh lại một chút.
Cha Dương có chút xấu hổ cười nói: “ Ây da, bà ấy cũng vì quá lo lắng cho con trai nên mới như vậy, các thầy đừng để ý.”
Khóe miệng hai thầy giật giật không nói gì.
“ Hạ Hi Bối, chúng tôi kêu em lên đây là muốn tìm hiểu một chút chuyện em và Dương Tuyêt đánh nhau sáng nay.”
Thầy Lưu nhìn Hạ Hi Bối sắc mặt hòa ái hơn không ít.
“ Đánh nhau? “ Khuôn mặt Hạ Hi Bối kinh ngạc, “ Thầy không phải tìm em nói về việc trả tiền sao?”
Trả tiền?
Tim Dương Tuyên đánh loạn một nhịp nhìn chằm chằm Hạ Hi Bối.
“ Cái gì mà trả tiền, em đang nói chuyện gì vậy?”
Mẹ Dương đập mạnh tay lên bàn, “ Tuyên Tuyên nhà chúng tôi không thích cô, cô còn đánh nó, còn muốn trốn tránh trách nhiệm sao”
Trên bàn phát ra một âm thanh thật lớn làm sắc mặt hai thầy đều nhăn lại, “ Cô Tạ, làm phiền cô chú ý một chút, đây là trường học chứ không phải là cái chợ!”
Lời nói của thầy có chút nghiêm trọng làm cha mẹ Dương Tuyên có chút xấu hổ.
Thái độ của mẹ Dương Tuyên không làm ảnh hưởng đến Hạ Hi Bối, hơn nữa vễ mặt kinh ngạc vô tội nhìn bọn họ, “ Tôi khi nào đánh cậu ta? Tôi căn bản không có đáng cậu ta?”
“ Cô nói dối.”
Dương Tuyên nhịn không được mở miệng nói,” Là cậu đánh tôi! Cậu quật người tôi xuống sao đó đánh tôi nhiều cái!”
Sau đó cậu chỉ nhưng vết thương trên người mình, “ Đây đều là do cậu đánh mà ra.”
Hạ Hi Bối càng thêm kinh ngạc, “ Làm sao có thể chứ! Cậu đang vu khống cho tôi! Cậu đừng tưởng cậu nói như vậy thì không cần trả tiền cho tôi nhé!”
“ Trả tiền?” Thầy Lưu mở miệng hỏi “ Nói vậy là ý gì?”
“ Nhất định là nha đầu chết tiệt này nói dối! Tuyên Tuyên nhà chúng tôi sao có khả năng mượn tiền của người khác!” mẹ Dương lớn giọng la lên.
“ Việc như thế nào chúng tôi tự nhiên sẽ làm cho rỏ ràng.” Thầy Lưu sắc mặt trầm trọng nhìn cha Dương nói “ Anh Dương, anh nói đúng không?”
Cha Dương thấy sắc mặt thầy giáo không tốt liền trừng mắt nhìn vợ mình một cái nói “ Trước tiên làm rỏ việc này cái đã.”
⬅ Trước Tiếp ➡