Liễu Tây Quyện vẫn như cũ ngồi ở trên bệ hoa, một tay ôm cậu vào trong ngực, hai chân kẹp lấy chân của cậu, khi chính thức ôm được người này vào lòng rồi mới thật sự cảm nhận được sự mềm mại của chàng trai này, vừa mềm mềm lại vừa thơm thơm, cảm giác vô cùng thoải mái.
Bề ngoài Nguyễn Vân thì giống như một con mèo, nhưng bên trong lại giống hệt như một con sư tử, trong và ngoài khác nhau hoàn toàn.
Bởi vì cậu song tính, nên cơ thể của cậu cực kỳ mẫn cảm, khi bị thanh niên nắm lấy vòng eo của mình, Nguyễn Văn đã ngay lập tức mềm nhũn ngã trên người anh ta.
Liễu Tây Quyện bóp bóp vòng eo của cậu, miếng dán sát ở bên tai cậu thì thầm nói: “Eo thật nhỏ nha, một vòng tay của tôi có thể vòng hết rồi.”
Hơi thở nóng rực phả vào tại Nguyễn Vân khiến vành tai cậu hiện lên một tầng hồng hồng, Nguyễn Vân giãy giụa nhưng không có kết quả chỉ có thể trừng hai mắt đo đó tiếp tục mắng anh ta.
“Cái đồ ngu ngốc, mau buông tôi ra, tôi đ*t...”
Cậu chưa kịp nói xong thì mông lại bị Liễu Tây Quyện bóp lấy, con mắt của cậu trừng ra thật lớn, ngay sau đó hoàn toàn tức giận: “Cái tên biến thái thôi tha! Tên bê đê chết tiệt! Tôi đ*t mẹ anh!”
“Sao cậu lại không ngoan như vậy.” Liễu Tây Quyện lại đưa tay nhéo lên khuôn mặt ửng hồng của cậu.
Đúng là như anh tưởng tượng, mềm mềm véo ra ra nước.
Anh ta không cầm lòng được mà véo mạnh hơn.
Da mặt Nguyễn Vân mỏng, nên gương mặt bị anh ta véo đến đỏ bừng, giận trừng mắt nhìn Liễu Tây Quyện.
Rõ ràng là cậu đang tức giận, nhưng đôi mắt long lanh rưng rưng nước kia lại khiến cậu trở nên đáng yêu và dễ thương hơn rất nhiều.
Giãy giụa vô ích, Nguyễn Vẫn cố gắng vươn tay ra nắm lấy cổ anh ta.
Liễu Tây Quyện một tay nắm lại bàn tay của cậu: “Không được nói lời thô tục nữa.”
Toàn thân Nguyễn Vân mềm như bông, bị giam cầm đến không còn có một chút sức lực nào, hai người gần như là dán chặt vào nhau, gương mặt của người kia được phóng đại như một cái kính lúp bao phủ toàn bộ tầm mắt Nguyễn Vân.
“Côn thịt nó liên quan đến anh à!” Nguyễn Văn hung tợn nhe răng trợn mắt.
Hơi thở nóng trực của hai người bị cuốn vào với nhau.
Liễu Tây Quyền hình như ngửi thấy được mùi hương nhàn nhạt.
“Cậu xịt nước hoa à?”
“Tôi chọc gì anh hả? Buông tôi ra!”
Liễu Tây Quyện khẽ nhíu mày lại.
Đều nói quá tam ba bận, dù có được giáo dưỡng tốt đến mấy thì cũng khó chịu được cái tính tình này của cậu.
Sự kiên nhẫn của Liễu Tây Quyện sắp bị bào mòn, vì vậy anh ta dùng sức nắm cằm cầu khiến cho Nguyễn Vân nhìn thẳng vào mình.
Trong đôi mắt màu hổ phách mang theo cảnh cáo: “Tôi đã nói là không được nói lời thô tục nữa mà?”
“Tôi thích thì tôi cứ nói! Anh quản được tôi nói..... ưm...!”
Cái miệng đang mải lải nhải của Nguyễn Vân đột nhiên lại ngưng lại, đôi mắt cậu trừng ra thật lớn, trong nháy mắt vô cùng hoảng sợ.
Lam: Hôn rồi, hôn rồi:33