⬅ Trước Tiếp ➡
Ở phía bên kia khuôn viên trường, Liễu Tây Quyện đang nhắn tin trên WeChat với một nữ sinh mà anh ta vừa mới kết bạn, điều này đã nhận tới một sự trào phúng không nhẹ của Không Vọng Trạch: “Hoa đào nở rộ xuân phong phơi phới quá nhỉ.”
“Có hả? Tôi chỉ cảm thấy rằng nếu mà từ chối thì sẽ rất bất lịch sự.” Liễu Tây Quyện Cường cười đắc ý.
Gương mặt của Liễu Tây Quyện thực sự được rất nhiều người yêu thích, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng nhẹ hơi hơi cong lên, đôi mắt đào hoa đa tình vạn người mê, đã vậy dưới mắt còn có một nốt ruồi nhỏ làm cho anh ta càng trở nên yêu dã.
Khổng Vọng Trạch và Kiều Niệm là bạn học thời cấp hai, sau đó khi lên cấp 3 hai người mới quen Liễu Tây Quyền, rồi từ đó cùng nhau thi lên đại học.
Ngay từ ngày trước thì Liễu Tây Quyện đã là người nổi tiếng nhất trong ba người bọn họ.
Người này vô cùng cởi mở đối với bất kỳ ai đến bắt chuyện, anh ta cực kì hưởng thụ với chuyện này, đã vậy còn là nam nữ đều không kén.
Giống y như một hoa hoa công tử.
Không Vọng Trạch sắc mặt đen thui khi nhìn thấy anh ta trêu hoa ghẹo nguyệt: “Mắt bọn họ bị mù hết hả, cậu suốt ngày đi trêu ghẹo lung tung như vậy kiểu gì cũng có ngày bị lật thuyền.”
Liễu Tây Quyện đang định phản bác lại, ánh mắt anh ta bỗng chợt đảo qua vị trí của bệ hoa trong góc khuất.
Bệ hoa tương đối cao, thiếu niên mặc cái áo ngắn tay rộng rãi, quần màu bạc bó sát cổ chân, đôi chân đi một đôi giày AJ màu lam nhạt.
Thiếu niên dáng người nhỏ nhắn, cánh tay mảnh khảnh tinh tế lộ ra bên ngoài, đôi bàn tay khớp xương rõ ràng đang cầm lấy điện thoại di động.
Khuôn mặt bé xinh như một bàn tay trắng trẻo đáng yêu, cái mũi cao thanh tú, đôi môi hồng xinh như nụ anh đào đang hơi mím lại, làm lộ ra hai má lúm đồng tiền duyên dáng mê người.
Trái tim của Liễu Tây Quyện bùm bùm nhảy loạn.
“Cậu sao lại không đi nữa?” Bước chân của Khổng Vọng Trạch dừng lại, khó hiểu mà nhìn anh ta.
“Cậu đi trước đi.” Liễu Tây Quyện nói xong rồi đi về hướng góc bệ hoa.
“Đi đây đấy?”
Liễu Tây Quyện chỉ để lại cho hắn ta một bóng lưng tiêu sái, giơ giơ chiếc điện thoại di động trên tay: “Mục tiêu mới.”
Khổng Vọng Trạch lúc này mới để ý đến có một thiếu niên ngồi ở góc phía xa xa, hắn nhếch miệng cười khinh thường mà “hứ” một tiếng, quay đầu đi luôn không thềm quản cái tên hoa hoa công tử kia nữa.
Ánh mặt trời chói chang, bỗng có một bóng đen bao phủ ở trên đầu.
“Xin chào, tôi có thêm WeChat của cậu được không?”
Nguyễn Vân đang chơi game trên điện thoại, đang thì mắc kẹt trong trò chơi mất hai mươi phút không có chỗ để xả cục tức thì lại có người vội vàng dâng tới tận cửa.
Nguyễn Vân không thèm ngẩng đầu lên, giơ ngón giữa lên: “Lăn mẹ nhà anh đi, thêm cái con khỉ.”
⬅ Trước Tiếp ➡