⬅ Trước Tiếp ➡
Ngạnh Hán Chỉ Trừu Nhuyễn Vân công nhận là cái miệng thối thật, mấy streamer PUBG đều không mấy ai vừa mắt cậu.
Vốn dĩ lúc trước Dư Từ Tuế cũng có xích mích với cậu, bây giờ không chỉ có khó chịu với Đình Miện, mà còn khó chịu hơn với Ngạnh Hán Chỉ Trừu Nguyễn Vân.
Dư Từ Tuế lại nhận được một tin khác từ quản lý.
[Đối phương bên kia không có thiện chí hợp tác cho lắm, tôi cung cấp cho anh số WeChat của cậu ta, anh có thể liên lạc riêng với cậu ta một chút.]
Dư Từ Nhuế cười lạnh một tiếng.
Nếu cậu ta không muốn thì nền tảng sẽ tự động cưỡng chế thực thi, Ngạnh Hán Chỉ Trừu Nhuyễn Vân còn muốn hắn ta chủ động nhắn tin riêng?
Dư Từ Nhuế càng ngày càng chán ghét người này hơn rồi, bực bội bla bla mà chất vấn người bên kia điện thoại một hồi.
Quản lý: [Thần mực QAQ làm ơn đi mà, cậu ta hung dữ quá đi mất, nhân viên chúng tôi bị cậu ta mắng phát khóc luôn nè]
Dư Từ Tuế: ..... Mẹ kiếp!
Bắt nạt hắn ta nhân khí cao sẽ không chửi người có đúng không!
“Sao cái tên ngốc này lại có quan hệ rộng như vậy được thế?” Không Vọng Trạch đang ngồi ăn dưa với vẻ mặt khiếp sợ.
Liễu Tây Quyền lười biếng vươn vai duỗi eo: "Còn may là lần này cậu thông minh, không hùa theo bọn họ.”
Ba người bọn họ trên cơ bản là gắn liền với nhau, vì vậy nếu một trong ba người xảy ra vấn đề gì thì hai người còn lại cũng bị chịu ảnh hưởng theo.
Tính cách Kiều Niệm rất ôn hòa, không bao giờ nói lung lung, mà Khổng Vọng Trạch lại hoàn toàn trái ngược, y như một cái đầu gỗ cứng nhắc, muốn cản cũng không nổi.
“Này, cậu cho rằng tôi là tên ngốc hả? Mấy tên streamer kia muốn liếm cái chân Niên Niên Hữu Dư để có nhiệt độ, còn tôi thì lại thiếu mấy cái nhiệt độ đó chắc.” Khổng Vọng Trạch cười nhạo nói: “Còn tưởng rằng cái tên ngu ngốc kia bị flop rồi, không ngờ nha, thật là đáng tiếc.”
Không Vọng Trạch nói xong liền từ trên bàn nhảy xuống, mở tủ lạnh ra lấy một lon coca ra uống hết trong một lần, mát lạnh sảng khoái thật đã nghiện: “Coca để lạnh uống thật ngon.”
Mí mắt của Liễu Tây Quyện hơi hơi híp lại: “Nhưng mà tôi nghe nói bên nền tảng muốn bọn họ cùng nhau livestream, chuyện này đúng thật là náo loạn ra rất là lớn đấy.”
Không Vọng Trạch: “Cùng nhau á? Tôi cười ỉa, cái tên ngu ngốc kia mà đồng ý Khổng mỗ tôi đây sẽ livestream ăn cứt luôn!”
Những ngày sau sinh hoạt của Nguyễn Vân phá lệ rất đơn điệu, ngoại trừ mỗi ngày đi xuống lầu vứt rác thì trên cơ bản chính là làm tổ ở nhà, làn da nguyên bản của cậu vốn dĩ đã trằn rồi, hiện tại càng ngày càng trắng nhưng mà thiên về màu trắng bệnh.
Trước kia cậu còn dành ra một ít thời gian để đi mua đồ dùng sinh hoạt và đồ ăn nhanh ở siêu thị, Nói chung là tầm cuối tuần nào cũng thế.
Bỗng chốc trở nên giàu có, Nguyễn Văn thả lỏng tự do sinh hoạt, tự hưởng thụ cuộc sống khá giả đại thiếu gia của mình.
Không cần tự vệ sinh quét tước, thuê dì giúp việc mỗi cuối tuần tới dọn dẹp một lần.
Cũng không cần phải mỗi ngày đều ăn cơm hộp nữa, Tiểu Hùng sẽ thỉnh thoảng mua lẩu tới, đồ ăn trong sinh hoạt hằng ngày cũng được mua trực tiếp tới cửa.
Cậu hưởng thụ cuộc sống của một con sâu lười cả ngày ở nhà nên khuyết thiếu vận động, ngày đêm đảo lộn.
⬅ Trước Tiếp ➡