Tên bên cạnh thấy thế liền muốn giơ gậy, không có dự đoán được cặp sách trên tay thiếu niên lại vòng trở về, chỉ là cặp sách mang theo quai đeo một tay, cảm giác xoáy nước mãnh liệt, đánh đầu anh ta đến hôn mê một lúc lâụ
Triệu Kiện Kiện đã xem choáng váng.
Bọn họ không có bị diệt toàn nhóm.
Ngược lại là đối phương…… Giống như bị đánh đến có chút thảm.
Nhưng mà, anh vẫn là lần đầu tiên thấy người đánh nhau đánh đến xinh đẹp như vậy.
Anh Nam của anh lại còn có thể ở lúc đánh nhau, kéo cổ áo tây trang của mình một chút, nghiêng thân đi, lại là một chân soái khí.
Hoàn toàn không cho đối phương một chút đường sống đánh trảcòn chưa tính.
Còn không có một chút ý tứ muốn đổ mồ hôi.
Sau khi đánh xong, nửa nghiêng thân, duỗi tay vỗ vỗ đất cát trên cặp sách.
Khí chất thanh quý đứng ở kia, góc cạnh sườn mặt rõ ràng, liền giống như báo hoa di chuyển.
Thật sự không giống như là học sinh hư vừa mới đánh nhaụ
Càng hoàn toàn bất đồng với tính cách hỏa bạo như sấm của anh trước kia.
Quan trọng nhất chính là “Anh Nam” lại có thể nghiêng đầu qua, giọng nói hiếm khi phóng nhu hòa hỏi một câu “Không có việc gì chứ?”
Triệu Kiện Kiện vừa định mở miệng.
Liền nghe một âm trẻ con cũng không biết truyền tới từ địa phương nào, còn có chút ý tứ ho khan “Anh trai nhỏ, em không có việc gì.”
Gì? Gì? Gì?
Câu “Không có việc gì đi?” kia của "anh Nam" lại có thể không phải nói với anh?
Âm trẻ con như vậy vang lên ở trên sân thể dục ước định giá, thực sự chọc người chú mục
Rốt cuộc Ai mẹ nó tới ước định giá còn dẫn theo trẻ con
Dù sao Triệu Kiện Kiện bên này là dừng động tác, biểu tình không thể hình dung nhìn về phía dưới đất.
Không sai.
Là dưới đất, đứa bé đó quá nhỏ, mặc một cái quần yếm nhỏ, mang áo lông vũ nhung màu đen, còn mang khẩu trang, anh nhận ra đôi giày, một chiếc giày đủ làm phí sinh hoạt một tháng của anh
Đã được năm tuổi chưa? Em trai nhỏ à? Khoe giàu như vậy, quá phận đó
Một trong những người đó còn không phục, ở kia ồn ào “Mày có bản lĩnh thì chờ đó cho tao, Mạc Nam ”
Tiếng gào này không quan trọng.
Đứa bé kia trực tiếp duỗi tay ôm lấy chân dài của “Anh Nam” anh
Không lưu chút vị trí nào cho anh
Mạc Bắc rũ mắt, nhìn bé trai xa lạ trước mắt này, vươn tay tới, sờ sờ đầu lông xù xù của đối phương, tiếng nói vẫn là lãnh đạm “Đừng sợ.”
“Dạ.” Đứa bé có một đôi mắt to, lông mi dài đến quá phận.
Mạc Bắc hơi cúi xuống dưới, nhặt gậy bóng chày trên mặt đất lên, tây trang phẳng phiu, cấm dục mười phần nhìn về phía đám người kia “Còn muốn đánh?”
Khí tràng mạnh mẽ kia lập tức làm không khí ngưng trọng.