Đứa bé lại nói “Em lo lắng anh trai em lại quên mất em, nếu là như vậy, em còn có thể lại tìm anh trai nhỏ.”
Mạc Bắc nghe vậy, báo số di động và số WeChat của mình một lần.
Đứa bé nghiêng đầu, nghiêm túc nhớ kỹ.
Mạc Bắc thấy thế, kéo cặp sách ra, rút một tờ giấy và một cây bút ra, viết phương thức liên hệ lên.
Đứa bé cao hứng nhận lấy “Đúng rồi, anh trai nhỏ, em còn chưa có tự giới thiệu, em tên Phong Lâm, anh có thể kêu gọi em là Tiểu Lâm.”
Phong Lâm?
Tên này sao lại quen thuộc như vậy?
Triệu Kiện Kiện còn đang suy tư.
Bên kia Mạc Bắc đã xách cặp sách lên, chuẩn bị đi rồi.
Đại khái là bởi vì kia một thân ăn mặc mang theo cảm giác cấm dục.
Người Nhất Trung bên này lại chỉ là nhìn chằm chằm Mạc Bắc, cũng không có vây quanh lên.
Đương nhiên đây chỉ là một nguyên nhân trong đó.
Còn có một nguyên nhân chính là, bọn họ đang chờ K Thần, tự tay thu thập tên cặn bã này.
“Tôi nói Phong Nại, Phong đại thiếu gia, King Thần, cậu thật không tính toán đi gặp nam cong tới Nhất Trung chúng ta quấy rối kia sao, anh ta chính là tới vìcậu đó.”
Trong ánh sáng lay động.
Chỉ nghe bóng dáng thon dài cao ngất kia nói một câu “Nhàm chán.”
Lại là một trận cười “Tôi đoán cậu sẽ là thái độ này, chỉ là trận ngày mai, cậu phải ở đó, luôn không thể lại để Nhị Trung lại tiếp tục cuồng vọng như vậy.”
Hỏi người cũng không có nhận được đáp lại, nhưng anh biết rõ tính cáchđối phương.
Chỉ cần không cự tuyệt, ngược lại đi lộ mặt một chút, vẫn là được.
Chỉ là.
“Chờ một chút, cậu đây là đi đâu?”
“Tìm người.” Người trong bóng mờ rốt cuộc lộ gương mặt ra, đáng tiếc là còn mang khẩu trang màu đen, chỉ có thể nhìn thấy một đôi mắt, lười biếng xa cách, mang theo không kiên nhẫn.
Về phần tìm chính là ai.
Khi anh chuyển qua chỗ ngoặt.
Một đứa bé mặc áo lông vũ màu đen, trực tiếp vọt lại đây, ôm chặt chân anh “Anh, anh đi đâu, em tìm anh thật lâu? Em đều phải thay mẹ lo lắng cho anh.”
Bóng người tựa hồ là cười một chút, vươn một bàn tay rãnh ra, vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ kia, âm cuối có chút lạnh lùng “Bạn học Phong Tiểu Lâm, em nghĩ nói hết lời nói của anh, là cảm thấy tùy tiện đi loạn không cần bị đánh?”
Đứa bé lắc đầu “Em không có đi loạn, em nghe được trong điện thoại, anh nói muốn đi đánh nhau, em là muốn đi ngăn cản anh, đánh nhau nhiều không tốt, lại gọi phụ huynh lần nữa, mẹ lại xóa hết tiêu vặt tiền của anh.”
“Em trai anh thật đúng là mưu tính sâu xa.” Bóng người kia không chút để ý, ngón tay ở sau khi đụng tới đồ vật trên tay em trai anh, dừng một chút “Đây là cái gì?”
Đứa bé đoán không ra cảm xúc của anh trai mình, thật vất vả có đề tài khác để nói, lập tức vẻ mặt nghiêm túc nói “Đây là anh trai nhỏ cứu mạng em tặng cho em, anh trai nhỏ cũng rất thích chơi game, cho nên em vì báo đáp phần ân cứu mạng này, em tính toán buổi tối dẫn anh ấy bay một phen.”
“A, cứu em một mạng thật đúng là thảm, kiếp sống trò chơi đều phải kết thúc.”
Những lời này kích thích Tiểu Lâm, qua một lúc lâu vẫn không có hòa hoãn được.