⬅ Trước Tiếp ➡
Nguyên văn Muộn tao 闷骚 Thường để chỉ người bề ngoài lạnh lùng, trầm mặc, nhưng bên trong thì giàu tư tưởng và nhiệt huyết. Đại khái là chỉ người bên ngoài thì một kiểu, bên trong một kiểụ
Tô Trầm Ngư cảm giác như mình vừa nhặt được bảo bối. Nếu như tiếp tục trêu chọc hắn, vậy không phải là sẽ có rất nhiều giá trị tiếng hét sao?
Cái loa Hắn sẽ kéo đen cô.
Tốt thôi, Tô Trầm Ngư có chút tiếc nuối. Quá tam ba bận, lúc này không nên tiếp tục trêu hắn.
Cô vừa hỏi lại hệ thống, giá trị tiếng thét của cô thế mà đến tận 1946
Đêm nay lời rồi
Văn Truy trừng mắt nhìn điện thoại. Khi hắn chuẩn bị kéo đen Tô Trầm Ngư, đối phương lại gửi tin nhắn đến. Là một tấm ảnh tự sướng cực kì đẹp, thật cạn cmn lời.
"......"
Hắn nhìn chằm chằm gương mặt kia, muốn đem nửa khuôn mặt trên và dưới hợp lại.
Tuy không có cách nào ghép lại nhưng tưởng tượng một chút, có thể nhìn ra cô lớn lên xác thực không tồi.
Nhưng đừng tưởng rằng hắn thật sự sẽ không kéo đen cô
Thế nhưng cho đến khi các thành viên khác trở lại hậu trường, vây quanh Văn Truy, người kia cũng chưa có kéo đen.
Hắn tự bịa lý do cho bản thân mình Hắn muốn nhìn xem lần sau cô có thật sự dám đến hay không
Đến thì kéo đen
Tô Trầm Ngư không biết Văn Truy có ý tưởng đó, tâm trạng của cô hôm nay cực kì tốt, đứng chờ một lúc thì Trần Mặc Sinh chạy xe đạp đến.
"Học trưởng." Cô vẫy tay.
Trần Mặc Sinh nhìn cô cười tươi giống như chưa có chuyện gì xảy ra vậy, trong lòng lại có loại cảm giác không rõ.
Một mặt cảm thấy anh ta và Tô Trầm Ngư chỉ mới quen biết hôm nay. Cô tới quán bar xả stress, sau đó lại làm ra chuyện như vậy. Nhưng đây là tự do của cô, anh ta không có lý do gì để can thiệp, càng không tư cách nói.
Mặt khác lại cảm thấy cô... cô...lúc vào trong quán bar giống như biến thành con người khác, hoàn toàn khác với ấn tượng của anh ta.
Là bởi vì bị từ hôn nên chịu kíƈh thíƈh sao.
"Em vừa nãy......"
"Em vừa nãy làm sao?" Tô Trầm Ngư nghiêng đầụ
Trần Mặc Sinh há miệng thở dốc, yên lặng lắc đầụ Ánh mắt hắn mang theo vài phần cô đơn, còn có một chút nhàn nhạt tức giận.
"Chúng ta trở về đi." Tô Trầm Ngư cười hì hì nói.
"Bầu không khí trong quán bar khá tốt. Người ca sĩ chính lúc nãy lớn lên cũng thật đẹp."
Trần Mặc Sinh rốt cuộc không nhịn được hỏi "Em thích hắn?"
"Thích nha, vì trông rất đẹp mà. Giống như em thích học trưởng vậy đó, hai người đẹp như vậy, được nhiều người thích là đúng rồi."
Trần Mặc Sinh hơi giật đầụ
Ý của cô là...... giống như thích thần tượng? Nhưng cô phải biết rõ mình chính là 'minh tinh'chứ.
"......" Lời nói đến bên miệng, Trần Mặc Sinh lại nuốt trở vào, lắp bắp "Em, em còn nhỏ, hành vi vừa rồi không tốt lắm... Hơn nữa nếu người khác nhận ra ... sẽ không tốt với em đâụ.."
Thấy Tô Trầm Ngư cười càng ngày càng tươi, mấy câu sau đó hắn không nói ra được nữa. Khuôn mặt tuấn tú của Trần Mặc Sinh đỏ bừng.
"Được, em nghe lời học trưởng. Bảo đảm về sau không tùy tiện đùa giỡn nữa."
Trần Mặc Sinh trong lòng vẫn có chút không thoải mái, nhưng lại được mấy lời này của Tô Trầm Ngư an ủi.
Tâm trạng của cô không tốt, hành vi có chút khác thường thì có thể hiểu được.
Tối hôm sau, âm hồn bất tán Tô Trầm Ngư lại lần nữa đi vào quán bar Huyết Sắc, tay cầm theo cái bánh kem ở cửa hàng ven đường định nói là tự mình làm. Cô gửi tin nhắn cho Văn Truy, rốt cuộc cũng có người ra dẫn cô vào trong.
Lúc cô tới còn khá sớm, người trong quán bar chưa tới nhiềụ
"Tìm Truy ca?" Người kia hỏi.
Tô Trầm Ngư nhìn thoáng qua "Đúng rồi, em đến đưa bánh kem cho anh ấy. Còn anh là......?"
"Tay trống của dàn nhạc. Gọi anh là A Minh được rồi."
"Chào anh A Minh."
⬅ Trước Tiếp ➡