⬅ Trước Tiếp ➡
Chu Nhị Bảo học thiết kế, cho nên rất am hiểu photoshop. Cổ đem những bức ảnh photoshop lên cẩn thận, mỗi người trong ảnh đều như xinh hơn một phần
Sầm Tuế nhận ảnh xong, chỉnh lại thủ tụ nhật hồi rồi đăng lên vòng bạn bè với hai từ
Buổi chiều Trần Vũ ùng bạn bè tổ chức đánh cờ , chơi xong cả buổi chiều , buổi tối lại đi bar.
Anh cứ nghĩ sau khi bản thân tắt máy xong, Sầm Tuế chắc chắn sẽ gửi cho anh rất nhiều tin nhắn, hỏi xem anh ở đâu, đang bận làm gì và cẩn thận dè dặt lấy lòng anh. Nhưng ngoài ý muốn chính là, sau khi mở máy điện thoại lên, cả buổi chiều đều không có bất cứ tin nhắn nào của Sầm Tuế.
Trần Vũ ngồi cạnh quầy bar, cầm điện thoại lướt lướt vài cái.
Bấm vào xem vòng bạn bè, phía dưới lật lại một vài tấm ảnh, chợt anh nhìn thấy vòng bạn bè của Sầm Tuế có tin mới.
Bốn cô gái trang điểm xinh đẹp tinh xảo.
Kết hợp bức ảnh chụp món bít tết cùng gan ngỗng thật ngon mắt và tinh tế, tạo thành bốn chữ “Tú sắc khả san”. Trần Vũ nhìn thấy bức ảnh trong nháy mắt liền ngẩn ra , bởi vì Sầm Tuế trong bức tranh kia cùng với Sẩm Tuế mà anh quen biết hình như không phải cùng một người.
Mặc dù vẫn là khuôn mặt đó, nhưng thần thái trên mặt cùng với cách ăn mặc trang điểm của cô, đều cực kì thu hút. Hoặc là nhìn cô ấy đơn giản nhẹ nhàng quá lâu rồi, đột nhiên thay đổi khiến anh kinh ngạc không thôi.
Vẫn còn một chuyện khiến anh cảm thấy kỳ lạ chính là, bình thường Sầm Tuế bị anh lạnh nhạt, cơ bản không phải là tức giận với anh một chút, thì cũng là tự mình ủy khuất thống khổ.
Bộ dáng không có chuyện gì như hôm nay, không những thay đổi tạo hình, còn kéo bạn bè đi tụ tập, vẫn là lần đầu tiên thấy.
Hình như, cô hoàn toàn không để ý việc anh lạnh nhạt với cô.
Chắc chắn là...Đang giả vờ phải không?
Trần Vũ ném điện thoại sang một bên, chuyện kỳ lạ trong lòng qua đi, nâng ly lên cùng bạn bè uống rượu, nói chuyện phiếm. Tuy nhiên trong lúc nói chuyện, toàn không nhịn được mà nghĩ về bức ảnh ban nãy.
Một ly rượu xuống bụng , anh lại không khống chế được mà cầm điện thoại lên, mở khóa bấm vào bức ảnh selfie của Sầm Tuế, nhìn chằm chằm một hồi lâụ
Xem xong quay lại trang trò chuyện, phát hiện ra Sầm Tuế vẫn chưa gửi tin nhắn cho anh, trong lòng vậy mà liền có chút không vui.
Anh muốn gửi tin nhắn đi , nhưng sau một hồi viết rồi lại xóa, liền dứt khoát ném điện thoại sang một bên.
Anh căng thẳng cái gì chứ, tất cả tâm tư của người phụ nữ đó không phải đều ở trên người anh sao, Không phải thiếu anh thì không sống được sao , lẽ nào có thể chạy được đi đâu chứ?
Sầm Tuế ăn cơm tối xong cũng không ở lại bên ngoài quá lâu, cô và các chị em của mình ba người lập tức ai về nhà nấy.
Khi ngồi trên xe taxi trở về nhà, Sầm Tuế ngẩn người nhìn ra bên ngoài cửa sổ xe, thấy đèn đường như đang kết thành một chuỗi ánh sáng vụt qua khỏi mắt cô. Đột nhiên Sầm Tuế lại nhớ đến bàn tay vàng mà âm thanh trong khoảng không kia nhắc đến trước khi hồn phách của cô được trở về.
Cô thật sự đã nghĩ mãi nhưng vẫn không biết “gỗ tử đàn” “hoành thất thụ bát” và bàn tay vàng kia có liên quan gì với nhaụ

⬅ Trước Tiếp ➡