Mộc Trạch Tê vừa sinh con không lâu, đang lúc nhạy cảm nhất. Anh dây dưa như thế khiến dâm thuỷ chảy ra ngoài, thoáng chốc đã thấm ướt quần tây trên đùi, mật dịch dinh dính dâm mỹ đọng trên nền vải đen.
Một cánh tay của Nghiêm Kỷ ôm ngang Mộc Trạch Tê đi về phía cửa sổ trong căn phòng, một tay đè cô lên cửa. Bộ ngực to lớn áp lên mặt kính lạnh buốt, hai tay Mộc Trạch Tê đặt trên tấm kính.
Xuyên qua cửa sổ thủy tinh trong suốt có thể nhìn thấy vườn cây được chăm chút cẩn thận, suối phun tráng lệ, còn có người hầu đang quét lá rụng. Tầm mắt rộng mở, cảm giác sợ hãi bị người khác nhìn thấy và sự ma sát bất đắc dĩ khiến vành mắt Mộc Trạch Tê đỏ lên.
Nghiêm Kỷ đè Mộc Trạch Tê xuống, duỗi ngón tay dài ung dung thong thả nới lỏng cà vạt, từ trên cao nhìn xuống đường cong uyển chuyển của Mộc Trạch Tê, nhìn thấy đôi môi trơn bóng cắn chặt, dáng vẻ tủi thân nhẫn nhịn của cô.
Gương mặt Mộc Trạch Tê đẹp đến chói mắt, vô cùng mềm mại, không chỉ cơ thể nở nang, tính cách cũng mềm mỏng nhưng có hơi bướng bỉnh.
Nếu không lấy chứng cứ thực tế bày trước mặt cô thì cô nhất định sẽ nhẫn nhịn, chắc chắn sẽ không bùng nổ, sẽ không thừa nhận, giống hệt như lúc trước cô luôn làm khó Lâm Thi Vũ.
Từ nhỏ cô lớn lên dưới sự kiểm soát của mẹ, tất cả mọi chuyện đều nghe theo mẹ, ngay cả trước đây tiếp cận anh có mục đích cũng thế, vì vậy tính cách cô rất nhát gan.
Sau này bị bắt ở bên cạnh anh, cô cũng luôn nghe lời và phục tùng, ngoan ngoãn nhẫn nhịn. Chỉ cần không hành hạ cô quá đáng, cô sẽ không nóng nảy.
Cô dịu dàng ngoan ngoãn nghe lời, nhưng thật ra cho tới bây giờ luôn không chịu khuất phục. Anh có cách khiến cô nhận sai, nhưng qua một thời gian không lâu, trái tim như tro tàn của cô sẽ lại bùng cháy.
Nghiêm Kỷ bóp eo nhỏ của Mộc Trạch Tê, ấn gậy thịt cứng rắn khó chịu vào cửa huyệt non mềm, ưỡn eo từ từ đẩy gậy thịt vào trong huyệt nhỏ đầy nước, vô cùng thoải mái.
Mộc Trạch Tê bị cắm vào, cả người căng đến mức khó chịu, dưới bụng co rúm lại, vách tường thịt càng quấn chặt lấy gậy thịt nóng bỏng. Mộc Trạch Tê ghé vào trên mặt kính nghẹn ngào: "Em ngoan ngoãn nghe lời mà, không liên lạc với bên ngoài, không chạy trốn, chỉ nói mấy câu với mẹ thôi."
Nghiêm Kỷ cứng đến mức khó chịu, chỉ muốn thoải mái, tốc độ đâm rút huyệt nhỏ vừa nhanh vừa mạnh. Tư thế vào từ phía sau khiến anh có thể thấy rõ gậy thịt đỏ to dài dữ tợn kia đang ra vào trong miệng huyệt nhỏ mềm mại ấy.
Vóc người Nghiêm Kỷ rất cao, bây giờ Mộc Trạch Tê phải kiễng chân, bị anh đâm đến mức không đứng vững: "Ưm.. Chồng ơi nhẹ thôi.. Chậm lại, xin anh đó. A, em không dám nữa, em nói thật, em chỉ nói vài câu với bạn học cấp ba nhiều năm không gặp thôi, thật đó! Xin anh." Mộc Trạch Tê biết Nghiêm Kỷ rất có thể đã phát hiện nên chủ động thể hiện sự yếu đuối.
Nghiêm Kỷ nói: "Thật sao? Vậy chồng xem thử." Dù nói chuyện ôn hòa, nhưng anh vẫn ưỡn eo nặng nề cắm gậy thịt vào sâu trong huyệt nhỏ, quy đầu to lớn hung hăng quét qua mị thịt non mềm ẩm ướt đang xoắn chặt, lập tức làm cho huyệt nhỏ phun đầy nước.