⬅ Trước Tiếp ➡
Tay của cục thịt nhỏ cầm ốp điện thoại di động trang trí lấp lánh, ngửa khuôn mặt nhỏ, ê ê a a gọi mẹ nhìn xem. Mộc Trạch Tê cúi đầu, thì ra trang trí hình mặt trời giống mặt dây chuyền trên cổ cô.
Mộc Trạch Tê vỗ mông nhỏ con mình: "Tưởng là đồ của dì Lý Vi là của mẹ sao? Mẹ cảm ơn con nhé, nhưng làm vậy là không đúng, về sau không được làm như vậy nữa."
Sau đó đưa mặt kề sát khuôn mặt nhỏ của bé cưng, nói khẽ: "Đừng trở nên giống bố con, không tốt đâu, mẹ cũng không thích."
Cục thịt nhỏ nghe không hiểu, chỉ biết sờ mặt mẹ mình cười hihi.
-------------------------------------
Cửa phòng cách âm vô cùng tốt, lúc này đang mở ra một cái khe hở lớn. Mộc Trạch Tê nhìn đồng hồ trên tường, tính toán thời gian người đàn ông trở về.
Bé cưng ở trong ngực vừa bú sữa mẹ vừa làm loạn. Mộc Trạch Tê dỗ bé mà nôn nóng chờ trả lời.
Giao diện nhắn tin bắn ra lần nữa:【 La Nam Nam nào vậy? 】【 Lý Vi cậu sao thế? Sao hôm nay nói chuyện quái đản vậy?】【Không phải Nghiêm Kỷ là người học giỏi nhất sao?
Mộc Trạch Tê vô cùng nôn nóng. Cô dùng thông tin Lý Vi lân la dò hỏi cách liên lạc với La Nam Nam, nhưng tại sao không có ai nhớ tới cô ấy? Cho dù bạn học có trí nhớ tốt cũng không nhớ rõ.
Rốt cuộc là bản thân đang nằm mơ hay Nam Nam gặp vấn đề gì?
Bước chân vang lên cùng với tiếng giày da giẫm sàn nhà ngoài hành lang, Mộc Trạch Tê sợ hãi nhìn cửa phòng đang mở, nhìn chằm chằm hành lang dài.
"Lạch cạch, lạch cạch" trên hành lang vang lên tiếng giày da giẫm sàn nhà càng lúc càng gần, mỗi một bước như đánh vào trong lòng đang lo lắng của Mộc Trạch Tê.
Cô run tay nhanh chóng bấm xóa khung trò chuyện trên màn hình.
Bé cưng còn nằm trên khuỷu tay trong lòng bú sữa mẹ. Miệng nhỏ ngậm một bên, một cái tay khác còn xoa bên kia ngực mẹ, hai bên đều muốn chiếm, vô cùng ngang ngược.
Điện thoại di động hơi nóng một chút, có thể sẽ bị phát hiện đã sử dụng.
"Cục cưng, giúp mẹ." Mộc Trạch Tê dời đi cái tay múp đang đặt ở ngực bên kia, vừa cầm điện thoại di động vừa bắt lấy tay múp, cố gắng làm thằng bé cầm được.
"Giúp mẹ." Mộc Trạch Tê dỗ nhẹ, cái tay múp kia mở ra năm ngón tay cầm chặt di động.
Lúc Nghiêm Kỷ đẩy cửa vào, thấy Mộc Trạch Tê đang ngồi ôm con trên giường cho bú. Quần áo mở rộng, lộ ra phần vai trắng nõn. Ánh mặt trời xuyên qua khung cửa sổ chiếu vào làm mặt nghiêng xinh đẹp của cô ẩn vào bóng tối, da thịt trắng nõn phát ra ánh sáng nhẹ nhàng.
Mộc Trạch Tê nghe thấy tiếng động thì quay đầu nhìn người đàn ông. Vóc dáng Nghiêm Kỷ cao gầy, mặc tây trang được thiết kế khéo léo càng phác họa ra biểu cảm lạnh lùng của anh. Trên mắt kính phản chiếu ra tia sáng lạnh lẽo che đậy ánh mắt anh, chỉ có thể thấy được chiếc mũi cao thẳng và môi mỏng mím chặt. Trong lúc nhất thời Mộc Trạch Tê không nhìn được cảm xúc trên khuôn mặt anh.
Đôi chân dài của Nghiêm Kỷ bước tới gần kèm theo cảm giác áp bức khiến người ta khó thở..
Mộc Trạch Tê kéo lại quần áo, ôm bé cưng đón Nghiêm Kỷ. Cô ngọt ngào gọi: "Chồng.. Chồng.. Anh về rồi." Cô vẫn không quen xưng hô thế này: "Hôm nay anh về sớm hơn ngày thường."

⬅ Trước Tiếp ➡