Nữ chủ Từ Lệ Anh rất sùng bái quân nhân, vậy nên sau khi biết ba của Dương Dương làm bộ đội thì thường hay ghé qua Trần gia, thường xuyên qua lại cùng nguyên chủ rồi dần dần thành “bạn tốt”.
Trần Ái Ân không chắc Từ Lệ Anh nói với nguyên chủ những lời đó là vô tình hay cố ý dẫn dắt, dù sao thì sau khi nguyên chủ nghe Từ Lệ Anh nói, liền nãy lên ý tưởng, làm chuyện sai lầm, hại chết đứa con trai này của Lâm Kiến Quốc.
Nhắc thì phải từ chuyện hôn sự của Trần Ái Trạch và Lâm Kiến Quốc mà nói lên, Trần Ái Trạch mồ côi, từ nhỏ đã ở trong nhà nguyên chủ.
Năm Trần Ái Trạch 19 tuổi, cũng chính là năm nguyên chủ 16 tuổi, Lâm Kiến Quốc mang theo thư giới thiệu tới xã Hồng Kỳ, cùng Trần Ái Trạch xem mắt.
Nguyên chủ loáng thoáng nghe được là Lâm Kiến Quốc cùng Trần Ái Trạch đã sớm đính hôn, nhưng hôn sự đó lại do ông nội hai người định ra.
Tân Trung Quốc không lưu hành cũng không cho phép ép duyên như vậy, cho nên Lâm Kiến Quốc liền cầm thư giới thiệu của bộ đội, lấy lý do xem mắt mà cùng Trần Ái Trạch tiếp xúc.
Ở thời điểm đặc thù như vậy, Lâm Kiến Quốc còn dám đến, gan cũng không phải to bình thường đâụ
Tác giả Lâm Lăng Thất
Cũng may anh ta là quân nhân, lại tìm được cớ tốt, nếu không đã sớm bị hồng tiểu binh theo dõi bắt lại rồi.
Không ai biết cụ thể quá trình hai người tiếp xúc như thế nào. Nguyên chủ chỉ biết một điều, từ đó về sau, Trần Ái Trạch là người đã có vị hôn phụ
Không tới nửa năm, đơn vị của Lâm Kiến Quốc phái người với đón Trần Ái Trạch đi tùy quân, nói là Lâm Kiến Quốc trong lúc chấp hành nhiệm vụ thì bị trọng thương, yêu cầu vị hôn thê là Trần Ái Trạch đến chăm sóc.
Chờ đến lần tiếp theo một nhà nguyên chủ lại nghe được tin tức của Trần Ái Trạch thì người đã không còn. Đã vậy, Lâm Kiến Quốc còn đem một đứa nhỏ còn chưa cai sữa gửi đến Trần gia, nói đó là con của hắn cùng Trần Ái Trạch, hy vọng tạm thời có thể gửi cho người Trần gia chăm sóc. Suy cho cùng Trần gia cũng coi nhà mẹ đẻ của Trần Ái Trạch.
Cuộc sống của Trần Ái Trạch sau khi tùy quân như thế nào, người Trần gia đều không biết. Trần Ái Trạch là như thế nào mà chết, người Trần gia cũng không rõ ràng lắm.
Lần đó, đem Lâm Hướng Dương đến là một vị quân tẩụ Trước khi rời đi, bà thông báo hai tin tức mà như thả hai quả bom vào giữa Trần gia Trần Ái Trạch trước lúc lâm chung đã gắng gượng mà đưa ra yêu cầu muốn Lâm Kiến Quốc cưới Trần Ái Ân.
Cô ấy nói, cô đời này chỉ có một đứa con trai, đem con giao trên tay người phụ nữ khác, cô không yên lòng.
Nguyên thân cũng là vì di ngôn của Trần Ái Trạch mà bắt đầu một màn kia.
“Ái Ân, cậu có nhà không?”
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền đến. “Bạn tốt” của nguyên thân tìm tới cửa rồi.
Trần Ái Ân còn chưa kịp phản ứng, Trần Bảo Quốc đã vội vàng đứng lên, nhớ đến mình còn chưa rửa mặt, cũng không để ý mà đưa tay áo lên lau vội một chút rồi ra cửa nghênh đón “Thanh niên tri thức Từ đến rồi à. Ái Ân ở trong phòng đấy, em vào đi.”
Từ Lệ Anh cười cười hào phóng với Trần Bảo Quốc “Trần đại ca.”
“Ừ ” Trần Bảo Quốc đáp, vui mừng như lần đầu có người kêu hắn đại ca, làm Trần Ái Ân nghe được mà nổi da gà, đồng thời cũng làm cô nhớ đến tình cảnh của vị anh trai song sinh này.
Cũng chẳng cần phải nhớ lại tình tiết của tiểu thuyết, bằng vào cái bản mặt si tình kia của Trần Bảo Quốc, Trần Ái Ân cô mà không biết Trần Bảo Quốc cũng mê Từ Lệ Anh như các thiếu niên khác trong thôn thì cô sống uổng phí rồi.
“Ái Ân.”