⬅ Trước Tiếp ➡
Theo như trong sách viết, sau khi nguyên chủ hại chết Dương Dương, Trần gia một nhà ba người đều không trách nguyên chủ lấy một câụ Sau khi nguyên chủ tự sát thì thương tâm muốn chết, lại bị nguyên chủ ảnh hưởng, không thể không rời quê xa xứ. Thế nhưng lúc đi vẫn muốn đem theo tro cốt của nguyên chủ, để người một nhà vĩnh viễn bên nhaụ
Tính cách của người Trần gia như vậy, cô không tin mình không thể giúp Trần Bảo Quốc thu hồi tình cảm dành cho Từ Lệ Anh
Từ Lệ Anh muốn cùng Lâm Kiến Quốc bên nhau, cô mặc kệ.
Nhưng Từ Lệ Anh muốn lợi dụng người nhà họ Trần để đạt mục đích này, vậy thì ngại quá, cô không đồng ý
Đúng là ban ngày không thể nói tiếng người, buổi tối không thể nói tiếng quỷ. Mới nhắc Lâm Kiến Quốc một cái, Lâm Kiến Quốc chính chủ liền tới cửa rồi này.
Bởi vì Từ Lệ Anh làm ầm ĩ, hôm nay Trần gia ăn cơm chiều đều muộn hơn các nhà khác.
Cơm trong chén mới ăn được một nửa, ngoài cổng đã vang lên “Xin hỏi, đây có phải là nhà Trần lão nhị không?”
Ba Trần “Ai thế, sao lại tới nhà giờ này,”
Giờ này nhà ai không ăn cơm chứ. Chỉ có cái loại người đi ăn chực mới chọn giờ cơm mà đến nhà người khác thôi.
“Con ra xem nhé?” Trong nhà, Trần Ái Ân là làm việc ít nhất, cũng nhẹ nhàng nhất; cô buông chén đũa, ra mở cửa, sau đó liền thấy một người đàn ông cao lớn lại xa lạ, “Xin hỏi… Anh là ai, hình như anh không phải người trong đội sản xuất chúng tôi.”
Nguyên chủ đối với người đàn ông trước mặt này, một chút ấn tượng đều không có.
Bởi vì đối phương tương đối cao, phỏng chừng phải hơn 1m8. Trần Ái Ân chỉ cao 1m6, vóc dáng nho nhỏ, cô nhịn không được lui về phía sau một bước, muốn tránh đi khí tràng của người đối diện.
Trời sẩm sẩm tối, gần như mặt trời đã khuất bóng, Lâm Kiến Quốc căn bản không thể thấy rõ đối phương trông như thế nào. Anh chỉ lờ mờ trước mắt là một cô gái nhỏ có giọng nói không tồi, nghe như tiếng chim hót. Hơn nữa, trong một bóng tối, đôi mắt cô phản chiếu ánh sáng, long lanh như sao trời.
“Em là Trần Ái Ân?”
Hả? Có quen biết à? “Đúng vậy, tôi là Trần Ái Ân, anh là ai?”
“Anh là…” Lâm Kiến Quốc sờ dây lưng, “Anh là Lâm đại ca của em, có con là… Lâm Hướng Dương. Nghe nói tên này cũng là em đặt cho?”
Đứa bé mới sinh, Ái Trạch cũng không còn. Anh một thanh niên vụng về, lo cho chính mình còn tàm tạm, chứ chăm sóc một đứa bé mới sinh còn chưa cai sữa thì hoàn toàn bất lực. Rơi vào đường cùng, đành phải đem hài tử đưa đến nhà mẹ đẻ Trần Ái Trạch.
Sự tình phát sinh dồn dập, mọi chuyện xử lý quá vội vàng. Chờ đến khi tiễn đứa bé đi rồi, Lâm Kiến Quốc mới nhớ tới mình còn chưa kịp đặt tên cho thằng bé. Chờ đến khi lại nhận được tin tức của đứa nhỏ, thì cậu nhóc đã được Trần Ái Ân đặt tên là Lâm Hướng Dương.
Nam chủ?
“Là anh à, anh vào nhà đi. Anh là tới thăm Dương Dương nhỉ, Dương Dương lúc này đang tỉnh đấy.”
Mở cửa cho Lâm Kiến Quốc vào, Trần Ái Ân mới nói, “Ba mẹ, ba Dương Dương tới này.”
Người nhà họ Trần đều rất bất ngờ. Dương Dương tới nhà bọn họ đã hơn hai tháng, Lâm Kiến Quốc trừ gửi đồ tới thì cơ hồ không nghe hỏi han gì tới đứa nhỏ Dương Dương. Hôm nay sao lại đột nhiên muốn đến tới thăm nó?
Mẹ Trần đứng lên, xới một chén cơm đưa cho Lâm Kiến Quốc “Giờ này mới tới, chắc là đói bụng rồi nhỉ? Có chuyện gì thì chờ ăn no lại nói.”
Gặp mặt Lâm Kiến Quốc, người Trần gia đều có chút xấu hổ.
⬅ Trước Tiếp ➡