⬅ Trước Tiếp ➡

Tạ Nghiên Lâm chỉ hờ hững ứng phó vài câu, rồi nhanh chóng chuyển hướng câu chuyện sang đề tài khác.
Mọi người cũng bắt đầu ăn uống và nói chuyện rôm rả.
Lâm Thời Sương hơi thất vọng, nắm chặt váy, rồi nhân lúc mọi người không chú ý, ghé tai Cố Kim Mộng
“Mộng Mộng, mình đổi chỗ với cậu được không?”
“Được.”
Cố Kim Mộng mong còn không kịp.
Nhưng còn chưa kịp đứng dậy, Tạ Nghiên Lâm đã quay sang, đưa cho cô một ly sữa đậu nành còn ấm
“Anh nhớ em thích uống sữa đậu nành. Loại này ngon lắm, thử xem.”
Câu nói vừa dứt, Lâm Thời Sương đột ngột đứng bật dậy, chẳng may va phải ly bia bên cạnh.
Bia đổ trúng chiếc váy trắng tinh cô mặc.
“Á... váy của mình ”
Lâm Thời Sương luống cuống lấy khăn giấy lau, nhưng vết ố trên vải trắng căn bản không thể xóa được.
Một bạn nữ nhắc
“Thời Sương, cậu đi nhà vệ sinh lau sạch thử xem. Không lau liền thì khó giặt lắm đấy.”
“Mình...”
Lâm Thời Sương Cắn môi đầy do dự, nhưng cô không thể để lại ấn tượng xấu trước mặt Tạ Nghiên Lâm, đành vội vã rời đi.
Cố Kim Mộng cũng bị sự việc bất ngờ ấy làm gián đoạn dòng suy nghĩ. Cô gần như quên khuấy mất chuyện đáng lẽ phải băn khoăn Tạ Nghiên Lâm làm sao biết cô thích uống sữa đậu nành?
Cô cũng không nhận lấy ly sữa đậu nành kia, Tạ Nghiên Lâm liền tùy tiện đặt nó trước mặt cô.
Ngay lúc Cố Kim Mộng đang tính lấy cớ để rời đi xem Lâm Thời Sương thế nào, thì Tạ Nghiên Lâm đột nhiên cúi đầu nhìn cô.
Tư thế của anh cũng không tính là thân mật, nhưng bởi vì dáng người anh quá cao lớn, chỉ cần hơi nghiêng về phía cô một chút thôi, cũng đã mang đến cảm giác như bị anh chiếm lĩnh toàn bộ không gian, khiến người ta có cảm giác bản thân bị anh hoàn toàn khống chế.
“Cái váy hôm đó anh tặng, em không thích sao?” – Tạ Nghiên Lâm hỏi rất đột ngột.
“Gì cơ?” – Cố Kim Mộng ngơ ngác ngẩng đầu lên, vô tình đối diện với ánh mắt sâu thẳm của anh.
Anh vốn mang một gương mặt tuấn tú lạnh nhạt, đường nét sắc sảo và đầy xa cách, như thể chẳng có điều gì lọt được vào mắt. Nhưng mỗi khi anh nhìn cô, ánh mắt kia lại giống như một con sói đói khát nhìn thấy con mồi ngon miệng – ánh nhìn nóng rực và đầy nguy hiểm.
Trong khoảnh khắc ấy, Cố Kim Mộng cảm giác như bị săn đuổi, rùng mình theo bản năng.
Chiếc váy mà Tạ Nghiên Lâm nhắc đến là quà tốt nghiệp hôm đó – anh là hội trưởng câu lạc bộ, nên chuẩn bị quà cho từng thành viên, mỗi người đều nhận được một món quà khác nhaụ
Cô nhận được một chiếc váy dài màu hồng nhạt, eo thắt nơ hồ điệp phía sau, thiết kế lạ mắt mà vẫn thanh nhã, vô cùng tinh tế.
Thế nhưng cô chưa từng mặc qua, cũng không trả lại – dù sao mỗi người đều được tặng, cô nghĩ chắc chẳng ai quan tâm nhiều đến chuyện đó.
Nhưng không ngờ Tạ Nghiên Lâm lại để ý và hỏi thẳng như vậy.
Cô hơi lúng túng, không biết phải làm sao, đành nhỏ giọng trả lời
“Thích.”
“Nếu thích, tại sao chưa từng thấy em mặc? Còn tưởng em không ưng.” – Giọng anh rất bình thản, nhưng nghe kỹ lại thấy ẩn giấu ý dò xét.
“Chỉ là... vẫn chưa có dịp để mặc thôi.” – Cố Kim Mộng bắt đầu cảm thấy không ngồi yên được nữa.
Tạ Nghiên Lâm hôm nay sao nói nhiều vậy? Rõ ràng khi người khác nói chuyện, anh đâu có phản ứng như thế.
Nhưng anh dường như không để ý đến sự lúng túng của cô, giọng điệu ôn hòa nhưng không kém phần áp chế
“Vậy lần tới tụ hội, em mặc nó được không? Chắc chắn sẽ rất đẹp.”
Lại còn có “lần tới tụ hội”


⬅ Trước Tiếp ➡