Chương 36
Cửa vừa mở, trước tiên cô nhìn thấy một đôi bàn tay to với các khớp xương rõ ràng đang vò... một đôi vớ trắng sữa.
Cô ngơ ngác, ngẩng đầu lên nan và bắt gặp gương mặt tuấn tú của Tạ Nghiên Lâm.
Anh cũng quay lại nhìn cô, mỉm cười dịu dàng “Mộng Mộng tỉnh rồi à? Hôm nay thấy đỡ hơn chưa?”
“Ừm, khá hơn nhiều rồi. Nhưng mà... anh đang...” – Cố Kim Mộng nói đến đây thì nghẹn lời.
Dù nghĩ thế nào, cô cũng không tưởng tượng nổi hình ảnh Tạ Nghiên Lâm lại gắn liền với chuyện... giặt vớ.
Anh vốn dĩ trông như kiểu thiếu gia tay không dính nước mùa xuân, sao lại đang tự tay giặt đồ trong phòng tắm bệnh viện?
Hơn nữa... đôi vớ đó, nhìn rất quen mắt...
Một giây sau, Cố Kim Mộng sực tỉnh nan chẳng phải là vớ của cô hôm qua thay ra, còn chưa kịp giặt sao?
Tạ Nghiên Lâm lúc này cũng vừa lên tiếng “Anh đang giặt vớ.”
“Em biết, nhưng... cái này hình như là...” – Cô càng nói càng mơ hồ, cảm giác như đầu mình sắp nổ tung.
“Là của em đó.” – Tạ Nghiên Lâm mỉm cười rất tự nhiên, “Anh sẽ giặt sạch sẽ. Dù sao, vớ của Mộng Mộng vốn đã sạch rồi.”Cố Kim Mộng hoàn toàn đứng hình.
Tạ Nghiên Lâm sao có thể nói những lời như thế mà vẫn ung dung tự nhiên thế này?
Không đúng Vấn đề không chỉ là lời nói
Tại sao anh lại đang giặt vớ cho cô?
Cô vẫn chưa hết sốc thì quay đầu nhìn thấy một món đồ treo bên cạnh nan là nội y của cô
Mà dáng vẻ, hiển nhiên là... vừa mới giặt xong chưa kịp mang đi phơi.
Là... nội y của cô.
A a a
Đồng tử Cố Kim Mộng chấn động, khuôn mặt đỏ ửng như sắp bốc cháy. Cô nhào tới, cuống cuồng gỡ món đồ đó xuống, giấu sau lưng mình, rồi hoảng hốt nhìn Tạ Nghiên Lâm
“Anh... anh anh... ”
Anh bị biến thái à?
Nhưng cô không thể nói ra lời. Thẹn đến mức muốn tan biến ngay tại chỗ.
Đây... là mơ sao?
Làm gì có giấc mơ nào hoang đường đến vậy?
Cô không chỉ mơ thấy Tạ Nghiên Lâm giặt vớ cho mình nan thậm chí còn giặt luôn cả nội y
Cố Kim Mộng đang bị dằn vặt bởi sự xấu hổ, bất giác lại thấy... may mắn.
May là hôm qua cô đã cố gắng tự giặt quần lót của mình trước. Nếu không... nếu Tạ Nghiên Lâm mà giặt luôn cả món đó...
Cô thậm chí không dám tưởng tượng
Còn Tạ Nghiên Lâm vẫn giữ vẻ mặt vô tội “Anh thấy nó chưa giặt nên tiện tay làm luôn thôi. Yên tâm, vớ là anh giặt sau, không có giặt chung.”
Nói xong, trong lòng anh còn âm thầm tiếc nuối nan giá mà được giặt luôn cả quần lót thì tốt biết mấy. Hôm nay nhất định sẽ được thấy biểu cảm đáng yêu hơn nữa của cô.
Nhìn gương mặt đỏ bừng, ánh mắt ngại ngùng đầy dễ thương kia, Tạ Nghiên Lâm càng thấy thích thú. Cô thật quá dễ thương.
Đến cả lúc tức giận... cũng không biết mắng anh.
Có lẽ cô còn không rõ mình nên giận hay không nữa.
Mà nghĩ kỹ thì nan đúng là không nên giận.
Làm sao có thể giận chồng mình được chứ?
Sau này kết hôn rồi, còn có bao nhiêu chuyện “mất mặt” hơn chờ phía trước cơ mà. Giặt đồ chỉ là chuyện nhỏ. Tương lai... chẳng phải ngày nào anh cũng sẽ giặt cho cô sao?
Cho dù là bị ôm chặt từ phía sau “bắt nạt” đến mức khóc lóc kêu anh biến thái nan thì những ngày đó vẫn là giấc mộng ngọt ngào của anh.
Tưởng tượng đến tương lai hạnh phúc, hơi thở Tạ Nghiên Lâm khẽ trở nên dồn dập, nhưng bề ngoài vẫn duy trì vẻ hiền lành thuần lương
“Sao vậy? Anh đã nói sẽ chăm sóc em, thì giặt quần áo cũng là chuyện đương nhiên mà.”
Nhưng mà như vậy cũng quá thân mật rồi