⬅ Trước Tiếp ➡

Trang điểm xong, Cố Kim Mộng lại một lần nữa xuống nước. Cũng may lần này Lâm Thời Sương không còn cố ý gây sự nữa, dù diễn xuất chỉ ở mức tạm chấp nhận được, nhưng ít ra cũng đỡ hơn cái màn diễn dở thảm hại đến mức không thể nào đưa lên màn ảnh như trước.
Thế nhưng đúng vào lời thoại cuối cùng của Lâm Thời Sương trong cảnh quay, nét mặt cô ta lại trở nên quá lố, như đang diễn kịch sân khấu rẻ tiền.
Cố Kim Mộng nhìn thấy vậy, trong lòng chợt nặng trĩu, trước mắt tối sầm lại, cơ thể không còn kiểm soát được mà chao đảo.
“Cứụ..” – Âm thanh mỏng manh còn chưa kịp phát ra, cô đã hoàn toàn mất ý thức, ngã xuống nước.
Lâm Thời Sương dường như không nhận ra có chuyện gì khác thường, vẫn tiếp tục diễn với vẻ khoa trương
“Cứ đợi đấy, ta sẽ san bằng Ma giáo ”
“Cắt ” – Đạo diễn bật dậy khỏi ghế, giận dữ quát “Lâm Thời Sương, cô... Khoan đã Tiểu Mộng sao thế kia? Mau cứu người ”
Trong ánh mắt hoảng loạn của mọi người, Cố Kim Mộng – đang đứng ổn định lúc nãy – bỗng chìm dần xuống mặt nước.
“Cứu người mau lên ” – Đoạn Tùy Phong lao vội về phía hồ nước.
Lâm Thời Sương là người đứng gần nhất, sắc mặt lập tức tái mét. Cô ta theo bản năng lùi lại sau một bước, nhưng chưa kịp làm gì thì đã bị ai đó thô bạo đẩy sang một bên.
Một bóng người quen thuộc không nói không rằng nhảy thẳng xuống nước.
“A ” – Lâm Thời Sương ngã sấp xuống đất. Khi ngẩng đầu lên, trong ánh mắt cô ta tràn đầy sợ hãi và bất an.
Vì người vừa nhảy xuống... là Tạ Nghiên Lâm
Nếu là anh, vậy chẳng phải tất cả mọi người sẽ nghĩ là do cô ta mà Cố Kim Mộng ngã xuống sao?
Tạ Nghiên Lâm dùng tốc độ nhanh nhất lao đến, đưa Cố Kim Mộng đang bất tỉnh lên khỏi mặt nước, ôm chặt lấy cô lao lên bờ.
“Mộng Mộng Em tỉnh lại đi Nghe anh nói không? Mau tỉnh lại ” – Anh vỗ nhẹ vào má cô, ánh mắt hoảng loạn, cả cơ thể run rẩy không kiểm soát được.
“Khụ... khụ khụ...” – Cố Kim Mộng khẽ mở mắt, sắc mặt trắng bệch.
Dù chỗ nước cô ngã không sâu, nhưng vì mất ý thức nên đã sặc không ít nước. Sau khi ho ra được một ít, cô mới cảm thấy dễ thở hơn chút.
Trong làn hơi nước mơ hồ, cô nhìn thấy gương mặt nôn nóng của Tạ Nghiên Lâm.
“Anh... sao lại...” – Môi cô mấp máy, định hỏi vì sao anh lại có mặt ở đây, nhưng còn chưa kịp nói hết, cả người cô lại chìm vào hôn mê lần nữa.
Tạ Nghiên Lâm lập tức bế cô lên, sốt ruột chạy về phía xe. Anh phải đưa cô đến bệnh viện ngay.
Nhưng lúc anh sắp bước qua cổng trường quay, Lâm Thời Sương lao tới, giơ tay ngăn anh lại, nói gấp gáp
“Nghiên Lâm Không phải em hại cô ấy Em thề ”
“Tránh ra ” – Giọng anh lạnh đến mức có thể đông cứng không khí, từng chữ từng từ đầy sát khí khiến người nghe phải rùng mình.
Lâm Thời Sương đứng sững như bị đóng băng. Khi Tạ Nghiên Lâm lướt ngang qua người mình, cô thậm chí không dám giơ tay cản, không thốt nổi một chữ.
Xe phóng vút đi. Đến khi bóng đuôi xe khuất hẳn, Lâm Thời Sương mới có thể lảo đảo ngồi bệt xuống đất. Cô run rẩy vì sợ hãi
“Hỏng rồi... Nghiên Lâm lại hiểu lầm mình nữa rồi...”
“Tất cả là do Cố Kim Mộng Là cô ta giả vờ yếu đuối để hãm hại mình ”
Giống như trong tiểu thuyết, nữ phụ độc ác thường xuyên giả vờ đáng thương để mê hoặc nam chính…
Chắc chắn là vậy. Chỉ cần giải được hiểu lầm này, tình cảm của họ sẽ lại tốt đẹp như trước


⬅ Trước Tiếp ➡