Chương 27
Tạ Nghiên Lâm đành hạ giọng dịu dàng
“Nếu sau này Mộng Mộng có bị ai bắt nạt, nhớ nói với anh. Dù sao anh cũng là một trong những nhà đầu tư, hơn nữa còn là bạn của em. Có chuyện gì, cứ thoải mái tìm anh, được không?”
“Cảm ơn...” Dám làm phiền anh mới lạ đấy
Cố Kim Mộng nghĩ lại hành động ban nãy của Tạ Nghiên Lâm, môi mấp máy định hỏi anh vì sao lại làm vậy. Nhưng nhìn thấy thái độ bình thản của anh, cô cuối cùng vẫn không nói ra được.
Khi về đến nhà họ Cố, mưa vừa vặn ngớt.
“Cảm ơn anh đã đưa em về.” nan Cố Kim Mộng vẫy tay, đang chuẩn bị đi vào thì nghe anh nói với giọng đầy bất lực
“Mộng Mộng, em không thể gọi tên anh sao? Lúc nào cũng ‘hội trưởng’, nghe xa lạ lắm.”
Cô hơi do dự một chút. Tạ Nghiên Lâm cũng không ép buộc, chỉ đưa tay xoa đầu cô dịu dàng
“Lần sau gặp lại, nhớ đổi cách gọi nhé. Hẹn gặp lại, Mộng Mộng.”
Xe anh rời đi. Cố Kim Mộng ngẩn người, sờ lên đầu mình.
Tạ Nghiên Lâm từ bao giờ lại trở nên ôn nhu và dễ gần như vậy?
Cô lắc đầu, tự nhủ chắc do anh ngoài đời không giống với hình tượng trong tiểu thuyết gốc. Tính cách nam chính lệch khác cũng không lạ.
9 giờ tối, Cố Kim Mộng sấy khô tóc bước ra khỏi phòng tắm.
Không biết là do mệt vì quay phim, hay do hôm nay ngâm nước quá lâu mà đầu cô hơi đau, choáng choáng.
Cô đang định lên giường nghỉ ngơi thì điện thoại rung lên.
Nhìn vào màn hình, là cuộc gọi video từ Tô Vân Mộc nan người bạn thân từ nhỏ của cô, hiện đang du học nước ngoài sắp trở về.
Cô vui mừng nhận cuộc gọi
“Mộc Mộc Tớ nhớ cậu lắm luôn ”
Đầu dây bên kia là một cô gái với mái tóc dài uốn nhẹ nhuộm hồng đuôi, khuôn mặt vừa anh khí vừa dịu dàng nan đẹp kiểu soái tỷ lạnh lùng. Nhưng khi thấy Cố Kim Mộng, giọng cô ấy lập tức mềm ra như si mê
“Bảo bối à, vừa tắm xong phải không? Nhìn đã thơm rồi Mau cho tớ hôn một cái nào.”
Cố Kim Mộng đã quen với sự nhiệt tình “phát cuồng” của cô bạn thân. Cô ngoan ngoãn chu môi, Tô Vân Mộc hôn màn hình một cái rõ kêụ
Sau đó, cô nghiêm túc hỏi
“Vừa quay xong à?”
“Ừm, mới về không lâụ Hôm nay trời mưa to khủng khiếp, suýt nữa bị ướt như chuột.”
“Tớ đã nói tặng cậu một chiếc xe rồi còn gì, trước đây không nhận. Vậy thì bây giờ coi như quà mừng phim đầu tay nhé, không được từ chối nữa.”
Cố Kim Mộng mím môi cười, lần này không từ chối nữa.
Từ nhỏ họ đã thân thiết, Tô Vân Mộc luôn thích tặng cô đủ thứ. Không nhận, cô ấy sẽ giận. Một kiểu “nuôi dưỡng” ngầm đầy chiều chuộng.
Nhưng Cố Kim Mộng cũng nghĩ nan sau này mình sẽ kiếm thật nhiều tiền, để còn có thể “nuôi lại” Mộc Mộc.
Đang trò chuyện, Tô Vân Mộc chợt nghiêm mặt
“Này, bạn cùng phòng Lâm Thời Sương ấy... phải chăng cũng đóng trong đoàn phim đó?”
“Ừ, đúng rồi.”
Tô Vân Mộc nhíu mày, cố nén giận
“Mở máy tính lên, xem thử tài khoản livestream của cô ta đi. Tớ nghi cô ta đang đá xéo cậu đó.”
Cố Kim Mộng hơi bất ngờ, nhưng vẫn dùng tài khoản phụ để vào xem live.
Thời đại học, Lâm Thời Sương đã bắt đầu làm livestream, nhưng lượt xem không cao. Sau này vì đóng vai nữ chính trong phim của đạo diễn nổi tiếng, tài khoản bỗng nổi lại.
Hiện giờ vừa bật live, đã có hơn 200 nghìn người xem trực tuyến.
Vừa vào, Cố Kim Mộng thấy Lâm Thời Sương mắt đỏ hoe, giọng nói buồn bã
“Thật sự... mình rất cố gắng rồi. Lần đầu tiên đóng phim, được đạo diễn góp ý là mình rất biết ơn. Chỉ là...”