⬅ Trước Tiếp ➡

Khương Dã lập tức đen mặt. Cậu rút váy ra xem kỹ – chất liệu cao cấp, kiểu dáng thanh lịch, không hề lòe loẹt nhưng lại toát lên sự tinh tế đặc biệt. Mỗi đường may đều như được thiết kế riêng.
Không thấy logo thương hiệu, nhưng Khương Dã nhìn qua là biết – đây là mẫu đặt may riêng từ một nhãn hiệu nước ngoài, nổi tiếng chỉ nhận đơn hàng giới hạn. Giá cả thì khỏi phải bàn – đắt.
Cậu càng nhìn càng khó chịụ Váy này rõ ràng là đo ni đóng giày cho Cố Kim Mộng, phần eo ôm vừa khít, không thể là hàng chọn đại được.
Cố Kim Mộng cũng hơi sững người. Cô không ngờ Tạ Nghiên Lâm lại thật sự tặng cô váy, hơn nữa còn đẹp hơn cả chiếc váy màu hồng nhạt trước đó.
Một cậu thiếu niên khác kinh ngạc khen
“Chiếc váy đẹp thật. Nếu chị Mộng Mộng mặc vào thì chắc chắn đẹp tuyệt trần luôn ấy ”
Mấy cậu còn lại cũng nhìn cô chăm chú, khuôn mặt ai nấy đều đỏ bừng, không rõ đang tưởng tượng gì trong đầụ
“Đẹp cái đầu mấy người Trắng nhách, chẳng có tí gu gì cả ” – Khương Dã nghiến răng, giọng đầy chua ngoa.
Cậu liếc lại chiếc váy, càng nhìn càng thấy quen mắt, khẽ lẩm bẩm
“Cái này giống của một nhãn hiệu nước ngoài hiếm thấy. Chỉ nhận đặt may, lại còn đắt đỏ cực kỳ...”
Càng nghĩ, sắc mặt cậu càng khó coi.
Thứ này không phải ai cũng đặt được. Quan trọng hơn – chiếc váy này rõ ràng được đo may riêng theo số đo của Cố Kim Mộng. Dáng eo ôm sát hoàn hảo thế kia, không thể nào là ngẫu nhiên.
Không tốn công sức thì không bao giờ có thể đặt được chiếc váy như thế này.
Cố Kim Mộng thì không rành mấy chuyện nhãn hiệu, nhưng nhìn qua cũng biết đây là hàng không rẻ. Hơn nữa... hình như so với mấy món quà các thành viên câu lạc bộ khác nhận được còn đắt hơn.
Cô nhớ Lâm Thời Sương chỉ được tặng một cây son môi. Mấy nữ thành viên khác cũng vậy.
Cảm giác này... có chút kỳ quái.
Một suy nghĩ bất thường lướt qua đầu cô – nhưng cô nhanh chóng phủ định.
Có lẽ Tạ Nghiên Lâm dựa theo sở thích của từng người mà tặng quà thôi. Vì không biết cô thích gì, nên chọn đại một chiếc váy?
“Anh ta có phải đang có ý đồ với chị không?” – Giọng Khương Dã đột ngột kéo cô trở lại thực tại.
“Không thể nào.” – Cô trả lời ngay, không suy nghĩ.
“Sao lại không thể? Không lý gì lại tự nhiên đi tặng váy cho chị Chị đừng nói với em là vì cái váy này mà chị sẽ đi theo anh ta nhé? Em nói cho chị biết – nếu chị dám như vậy, em sẽ mách mẹ ”
“Anh ấy tặng quà cho tất cả mọi người trong câu lạc bộ, đâu phải chỉ mình chị.” – Cố Kim Mộng bực mình phản bác. Nhất là đang có mặt đông người, cô thật sự không muốn bị Khương Dã giáo huấn trước mặt người khác.
Cô cầm váy quay trở lại, định làm ra vẻ “chị gái nghiêm khắc”, nhưng vừa mở miệng ra, giọng nói lại mềm mại đến mức không có chút khí thế nào
“Chị là chị của em đấy Nếu em còn nói chuyện với chị kiểu đó nữa thì... thì...”
“Thì làm sao?” – Khương Dã hoàn toàn không có ý sợ hãi, nhìn cô thản nhiên hỏi ngược lại.
Đôi môi Cố Kim Mộng run run, khí thế tụt dần. Cô đúng là không làm gì được Khương Dã cả. Ngay cả mẹ của họ cũng chưa chắc đứng về phía cô, huống chi họ còn chẳng phải là ruột thịt – chỉ là chị em cùng mẹ khác cha trong một gia đình tái hôn.
Trong gia đình “mới” này, cô chưa bao giờ là một đứa trẻ được nuông chiềụ Ngược lại, giống như người thừa, chẳng ai cần.


⬅ Trước Tiếp ➡