Đầu óc Khương Hoàn đang mê mẩn vì nhan sắc của nam chính bỗng tỉnh táo lại. Nàng làm sao có thể để mình bị một nhân vật hư cấu mê hoặc? Huống chi, người này còn là nam chính tâm ngoan thủ lạt, trừ khi nàng không cần mạng nữa.
Nàng vội vàng đứng dậy, cúi đầu, ngoan ngoãn như một con cừu non.
"Vương gia có gì căn dặn, thiếp thân xin rửa tai lắng nghe "
Nàng biết nam chính muốn nói gì, cũng chẳng có gì ngoài việc cảnh cáo nàng rằng đã làm Vương phi thì nên biết đủ, đừng được voi đòi tiên, còn dám mơ tưởng đến thân thể chàng.
Lý Thiền đang nhàn nhã thưởng trà. Đôi tay thon dài, thanh tú như nhành mai của chàng cầm chiếc chén sứ màu thiên thanh, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, chân mày chàng khẽ giãn ra đôi chút.
Người ta thường nói, đích nữ của phủ Thái Sư chỉ là một bình hoa rỗng. Trước đây, chàng cũng từng thấy qua. Nay nàng lại làm ra cái trò ngu ngốc là treo cổ này, quả thật chẳng thông minh được bao nhiêụ
Nhưng mà, ngu ngốc cũng có cái lợi của nó. Ít nhất, người ngu ngốc sẽ dễ dàng bị chàng kiểm soát hơn, không tốn nhiều sức.
Chàng nhàn nhã cất lời, giọng điệu chậm rãi "Nếu nàng không muốn đêm động phòng qua đi một cách vô nghĩa, ta cũng có thể thành toàn cho nàng."
"..."
Ý gì đây? Khương Hoàn cảm giác tai mình nghe nhầm.
Nàng nhớ trong cốt truyện, nữ phụ đêm tân hôn vốn phải một mình cô đơn trong tân phòng. Cho dù chàng có nghĩ rằng việc treo cổ là để bày tỏ sự bất mãn vì bị lạnh nhạt, Lý Thiền cũng không nên dễ dàng nhượng bộ như vậy
Chàng là người đàn ông thuộc về nữ chính, tiết tháo của chàng đâu rồi?
Khương Hoàn cảm thấy hình tượng nam chính thanh tâm quả dục, không nhiễm khói lửa nhân gian như một tiên nhân bị phá nát trong lòng, trực tiếp biến thành hai chữ "tra nam".
Lúc này, “tra nam” lại mở miệng
"Nhưng nàng đã muốn làm nữ nhân của bản vương thì phải tuân thủ quy củ của bản vương. Bản vương bảo nàng làm gì, nàng phải làm đó."
Khương Hoàn cảm thấy buồn cười, nàng hoàn toàn không hề nghĩ đến việc trở thành nữ nhân của chàng, càng không đồng ý với điều khoản bá đạo bất công này.
Thay vì nghĩ về chuyện này, nàng thà nghĩ xem trong Vương phủ có cái cây nào bị cong cổ không.
Lý Thiền thấy nàng im lặng không nói gì, trong lòng nghĩ rằng nàng có lẽ đã kích động đến mức không thốt nên lời. Với mức độ si mê của nữ phụ Khương Hoàn này dành cho chàng, cơ bản nghe được nửa câu đầu đã vui mừng đến phát cuồng rồi.
Chàng chậm rãi đứng lên, xoay lưng lại, dang rộng hai tay
"Giúp ta cởi áo đi "
Nhưng đợi một lúc lâu vẫn không thấy nữ nhân kia bước tới. Chàng không kiên nhẫn quay đầu lại nhìn, phát hiện nàng vẫn đứng ngẩn người tại chỗ.
"Còn đứng đó làm gì?"
Lúc này Khương Hoàn mới phải miễn cưỡng đối phó
"Vương gia, thiếp thân vẫn đang suy nghĩ về quy củ mà chàng nói. Hay là dời ngày động phòng lại một chút, để thiếp thân suy nghĩ kỹ rồi hãy nói saụ"
"……"
Lý Thiền thoáng chốc kinh ngạc, sau đó từ kinh ngạc nứt ra một nụ cười, khóe môi nhếch lên, nhìn chằm chằm vào Khương Hoàn mà cười.
Nhưng trong mắt Khương Hoàn, nụ cười ấy đặc biệt đáng sợ, giống như một nụ cười lạnh lùng đầy sát khí, kiểu cười của người bị bẽ mặt rồi nổi giận muốn giết người diệt khẩụ
Nàng vội vàng bổ sung thêm một câu