⬅ Trước Tiếp ➡
Chị kỳ quái ở trước mắt bé dần dần trở nên trong suốt, sau đó, không thấy.
Trong ánh mắt tiểu Lục Tuyệt mờ mịt, “Chị, chị.”
Cô giáo đứng một bên nghe tiểu Lục Tuyệt lầm bầm lầu bầu cũng không kinh ngạc, rốt cuộc thì đứa nhỏ này có bệnh tự kỷ, “Lục Tuyệt, đứng lên, cô giáo mang con về phòng học......”
Lại mở to mắt, Ninh Tri phát hiện mình đang nằm ở trên giường, người bên cạnh là Lục Tuyệt, Lục Tuyệt sau khi lớn lên.
Cô đã trở lại?
Ninh Tri nhanh chóng sờ sờ khuôn mặt mình, làn da đã không còn xúc cảm bóng loáng non mịn kia, màu da trên tay cũng không phải trắng nõn, tóc vẫn khô khốc chẻ ngọn như cũ.
Cô còn sờ sờ trước ngực, mềm mại, nhưng rõ ràng đã nhỏ trở lại.
Ninh Tri tiếc hận một trận, cô còn âm thầm hy vọng xa vời khi trở lại hiện thực cô cũng có thể bảo trì vẻ đẹp.
Cô nhanh chóng liên hệ Bá Vương “Hình như tôi cũng chưa có làm gì a, sao lại đột nhiên trở lại, bệnh tự kỷ của Lục Tuyệt đã được chữa khỏi sao?”
Bá Vương chủ nhân cô quên rồi? Cô đã cứu Lục Tuyệt không bị ngã cầu thang, còn bệnh tự kỷ của hắn dĩ nhiên là chưa được chưa khỏi.
Ninh Tri nhíu mày, “Không phải cậu nói chỉ cần một cái mặt trời nhỏ là có thể chữa khỏi cho hắn sao?”
Bá Vương nhanh chóng giải thích lúc này chủ nhân cứu Lục Tuyệt đã giảm bớt một chút bệnh tình của hắn, về sau cứu thêm vài lần, chủ nhân sẽ có thể nhìn ra hiệu quả.
“Ý của cậu là sau này tôi còn phải cứu Lục Tuyệt?”
Bá Vương chủ nhân thật thông minh.
Ninh Tri cũng đoán được việc chữa khỏi bệnh cho Lục Tuyệt sẽ không dễ dàng như vậy, rốt cuộc thì ở hiện thực, bệnh tự kỷ căn bản là không thể chữa khỏi.
Buổi sáng, sắc trời đã sáng tỏ.
Thời điểm Ninh Tri tỉnh lại cô thấy Lục Tuyệt mặc đồ thể dục màu đỏ đã chạy bộ xong trở về.
Mỡ thịt khi còn nhỏ đã không còn, khuôn mặt hình dáng thâm thúy rõ ràng, hai chân ngắn nhỏ cũng biến thành chân dài, thịt núc ních trên thân thể cũng trở nên chắc nịch hữu lực, thần sắc trên mặt hắn lạnh lùng.
Quả nhiên vẫn là tiểu Lục Tuyệt đáng yêu hơn.
Thời điểm Ninh Tri xuống lầu gặp mẹ Lục đang cắm hoa trong phòng khách, cô cười khanh khách đi qua.
“Mẹ, sớm a, con có chút việc muốn hỏi mẹ.”
Hôm nay mẹ Lục ăn mặc vẫn tinh xảo như cũ, bà rất chú trọng trang điểm, mặc kệ là lắc tay, hay là nhẫn, hay là cài áo, mỗi ngày bà đều nghiêm túc phối hợp, “Chuyện gì?”
“Tối hôm qua mẹ có nhắc tới chuyện Lục Tuyệt ngã cầu thang lúc còn ở nhà trẻ, vậy anh ấy …”
Ninh Tri còn chưa nói xong, mẹ Lục đã cắt ngang lời cô nói, nghi hoặc “Ta Mẹ không hiểu con đang nói cái gì. Sao lại nói như vậy? Khi còn nhỏ tiểu Tuyệt chưa từng lăn cầu thang.”
“Vậy tối hôm qua......” Ninh Tri phản ứng lại, cô cứu tiểu Lục Tuyệt, chuyện này đã không tồn tại.
Ninh Tri nhanh chóng giải thích, “Thực xin lỗi, con ngủ đến hồ đồ rồi, chắc là hôm qua con ngủ mơ.”
Ninh Tri có chút tò mò, nếu chuyện cô cứu tiểu Lục Tuyệt là sự thực, vậy Lục Tuyệt có còn nhớ rõ chuyện cô cứu hắn không?
Nhưng đảo mắt, Ninh Tri nghĩ đến đối với cô mà nói, chuyện cứu Lục Tuyệt chỉ là chuyện tối hôm qua, còn đối với Lục Tuyệt mà nói đã trôi qua gần hai mươi năm, hắn nhất định không nhớ rõ.
Phòng trang điểm.
Người đại diện vui mừng, “Đạo diễn Phương vừa rồi gọi điện thoại lại đây, phim mới của ông ấy chọn chị làm nữ chính. Điềm Điềm, vận khí của chị thật tốt, tùy tay hỗ trợ một bà cụ, bà cụ đó vậy mà lại là mẹ của đạo diễn Phương.”
Cô cảm thán “Vốn là còn có mấy nữ diễn viên muốn tranh bộ diễn này, các cô ấy đã hạ công phụ từ sớm, vậy mà bây giờ lại bị chị bắt lấy nhẹ nhàng, đúng thật là nằm không cũng thắng a.”
⬅ Trước Tiếp ➡