⬅ Trước Tiếp ➡
Giọng nói mẹ Lục tràn đầy sự tự trách “Là do mẹ sơ sẩy, không cho người bảo vệ tiểu Tuyệt, sau lần bị bắt cóc kia cả người thằng bé trở nên trầm mặc hơn, hoàn toàn đem bản thân phong bế. Hiện tại chỉ cần nó chịu một chút kích thích, dị động liền dễ dàng mất khống chế.”
Thời điểm Lục Tuyệt được cứu về, trên người hắn toàn vết thương.
Mẹ Lục không thể tưởng tượng được những tên hung đồ kia tra tấn hắn như thế nào.
Bóng đêm dần buông xuống.
Ninh Tri nghe mẹ Lục kể xong mới trở về phòng, lúc này Lục Tuyệt đã tắm xong, trên người hắn vẫn mặc áo ngủ màu đỏ như cũ.
Tóc mái của hắn bị làm ướt, dán ở trán hắn, có chút ngoan ngoãn, mặt mày thanh tuấn lộ ra vài phần ngây ngô.
Ninh Tri đi đến mép giường sau đó nằm xuống trên giường.
Lục Tuyệt mím môi, chậm chạp nhìn cô, hiển nhiên hắn vẫn không thích cô ngủ trên giường hắn
“Chân của em bị thương.” Ninh Tri nâng cái chân dán bằng gạc lên, “Em muốn ngủ trên giường.”
Một hồi lâu sau trong khung tâm tình trên đầu Lục Tuyệt không bắn ra mây đen tia chớp. Ninh Tri mới vừa lòng thu hồi chân.
Lục Tuyệt không để ý tới Ninh Tri, hắn thẳng tắp nằm ở trên giường, nhắm mắt lại.
Ninh Tri không ngủ, cô hỏi Bá Vương, “Lúc trước cậu nói bệnh tự kỷ của Lục Tuyệt có biện pháp chữa khỏi, có thật không?”
Bá Vương chủ nhân, tôi chưa bao giờ nói dối.
“Chưa như thế nào?”
Gần đây số lần Lục Tuyệt mất khống chế càng ngày càng thường xuyên, còn tiếp tục như vậy cô sẽ càng ngày càng khó thu thập mặt trời nhỏ, nghĩ sâu hơn một chút thì có khả năng cô còn chưa thu thập mặt trời nhỏ xong hắn đã tự mình hại chết mình.
Rốt cuộc thì kết cục của Lục tuyệt trong sách cũng là tự hắn hại chết hắn.
Bá Vương Bệnh tự kỷ của Lục Tuyệt càng ngày càng nghiêm trọng là có nguyên nhân, chủ nhân có thể dùng mặt trời nhỏ để đổi lấy chữa khỏi cho hắn.
Ninh Tri chần chờ “Tôi phải dùng mặt trời nhỏ để cứu Lục Tuyệt?”
đúng vậy, hiện tại chủ nhân có một mặt trời nhỏ, cô muốn giúp Lục Tuyệt hay là đổi lấy 1% hào quang?
Ninh Tri nghiêng đầu, nhìn về phía Lục Tuyệt nhắm chặt mắt, “Tôi lựa chọn Lục Tuyệt.”
Cô vừa mới nói xong, trước mắt đột nhiên tối sầm.
Lúc mở mắt ra, Ninh Tri phát hiện mình đang đứng ở trong phòng khách.
Vừa rồi cô không phải còn đang ở trên giường sao, Bá Vương còn có công năng giúp cô làm thuật dịch chuyển đấy à?
Mẹ Lục đi tới, trên người bà mặc một cái váy tinh xảo, có vẻ tương đối trẻ.
“Mẹ.” Ninh Tri mở miệng chào hỏi mẹ Lục nhưng đối phương trực tiếp đi ngang qua cô, tựa như không nhìn thấy cô.
Ninh Tri lại mở miệng kêu một tiếng, đối phương vẫn không có đáp lại.
Mẹ Lục đi đến bên kia cầu thang, bà cong lưng, lúc này Ninh Tri mới thấy có một bé trai diện mạo xinh đẹp ngồi ở bên kia cầu thang, hắn an tĩnh ngồi chơi trò chơi ghép hình trên mặt đất.
“Mẹ ôm con có được không?” Mẹ Lục vươn tay qua, bà đem đứa nhỏ bế lên.
Vẻ mặt Ninh Tri khiếp sợ.
Đó là Lục Tuyệt, không đúng, là Lục Tuyệt khi còn nhỏ
Hóa ra từ nhỏ Lục Tuyệt đã thích mặc quần áo màu đỏ.
Trên người bé đang mặc một bộ đồ bộ màu đỏ, bên ngoài là một cái yếm cao bồi có một cái túi mồn to, hơn nữa tiểu Lục Tuyệt lớn lên rất đáng yêu, ngũ quan tinh xảo xinh đẹp, trắng nõn, khuôn mặt nhỏ xíu vừa ngây thơ lại nghiêm túc, đáng yêu đến mức khiến tâm người ta muốn run lên.
Nhóc bị mẹ Lục bế lên, bé con ngây ngốc ở trong lòng ngực mẹ Lục một hồi lâu, thân thể nhỏ xíu bắt đầu né né tránh tránh không muốn bị ôm.
Lúc này, Ninh Tri mới phản ứng lại, hiện tại mẹ Lục không phải do ăn mặc nên nhìn trẻ mà đây chính là bà lúc còn trẻ.
Ninh Tri ý thức được hình như cô bị Bá Vương đưa đến thời điểm Lục Tuyệt còn nhỏ.
⬅ Trước Tiếp ➡