Ninh Tri bị làm cho kinh ngạc, cô thấy trên kệ sách có khối Rubik, biết Lục Tuyệt khẳng định biết chơi nhưng cô hoàn toàn không nghĩ đến hắn lại là một cao thủ.
Thu hồi ánh mắt, cô đảo mắt nhìn thấy miệng nhỏ Diệp Trí Cao cả kinh mở ra.
Ninh Tri nhìn xuống từ trên cao, cô đắc ý hỏi nhóc con, “Thầy giáo của em biết chơi Rubik lợi hại như vậy không?”
Diệp Trí Cao lắc đầụ
“Em cũng thấy rồi đấy, anh họ em còn lợi hại hơn thầy giáo em nhiều, sao anh ấy là đồ ngốc được?” Ninh Tri nói với nó “Anh họ em không thích nói chuyện, không phải bởi vì anh ấy ngốc, mà là do anh ấy quá thông minh, không muốn cùng đứa bé ngốc nói chuyện.”
“Anh ấy không nói chuyện với em là bởi vì cảm thấy em ngốc.”
Miệng nhỏ của Diệp Trí Cao ủy khuất chu lên, “Em không ngu ngốc.”
“Em xem, em bị người khác chê ngốc cũng sẽ khó chịụ” Tay Ninh Tri ngứa ngáy, cô nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ núc ních thịt của thằng bé, “Em mắng anh họ là đồ ngốc, anh họ cũng sẽ khó chịụ”
Diệp Trí Cao cúi thấp cái đầu nhỏ.
Ninh Tri đem cửa thư phòng khoá lại.
Sau đó, cô mở hai cái hộp nhỏ vừa mua ở tiệm bánh ngọt ra, bên trong có hai chiếc bánh kem nhỏ khác nhaụ
Mùi hương thơm ngọt mê người lan tỏa trong thư phòng, ánh mắt Diệp Trí Cao bị bánh kem hấp dẫn.
Ninh Tri đem một phần bánh kem đặt ở trước mặt Lục Tuyệt, cô nói với hắn, “Tan học đi ngang qua tiệm bánh ngọt, nhìn thấy rất nhiều người xếp hàng, em cố ý mua cho anh nếm thử.”
Hôm nay cô phải đi học nên không có thời gian làm cho hắn ăn, chỉ có thể đi mua, cũng không biết có thể làm hắn vui vẻ thu thập mặt trời nhỏ hay không.
Lục Tuyệt nhanh chóng nhìn cô một cái.
“Anh mau ăn.” Ninh Tri đem nĩa nhỏ nhét vào trong tay của hắn.
Lục Tuyệt đáp một tiếng liền ăn.
Đứa nhỏ đứng đối diện hít hít nước miếng, một đôi mắt to tròn đen bóng dính ở trên bánh kem không dời.
Ninh Tri cười cong mắt, “Tiệm bánh ngọt này rất nổi danh, vị bơ ngọt ngào mang theo vị chocolate thơm nồng, còn có quả giòn......”
Nhóc con bên cạnh lại hít hít nước miếng, tay béo nhỏ ôm chặt chẽ T Rex, nó cũng rất muốn ăn a, T Rex khẳng định cũng muốn ăn.
Ninh Tri cố ý dùng nĩa nhỏ kẹp một khối nhỏ, ở trước mặt Diệp Trí Cao quơ quơ, “Thơm không?”
Đứa nhỏ thành thật gật gật đầu, “Thơm.”
Ninh Tri hư hỏng nói, “Thơm cũng không cho em ăn.”
Diệp Trí Cao ôm T Rex, trợn tròn mắt.
“Muốn khóc sao?” Ninh Tri hỏi nó.
Diệp Trí Cao nhấp chặt miệng nhỏ.
Ninh Tri so với xã hội còn hiểm ác hơn, “Khóc cũng không cho em ăn.”
Cô là người bênh vực người mình, ai bảo nó mắng Lục Tuyệt là đồ ngốc chứ.
Nghiên Ninh Tri thật hư Nhưng em thật thích
Trong thư phòng có mùi bánh ngọt ngào thoang thoảng.
Ninh Tri nhìn về phía đỉnh đầu Lục Tuyệt, trong khung tâm tình trống rỗng, không có mặt trời nhỏ nào hiện ra.
Cô ghé sát vào bên tai Lục Tuyệt, ôn nhu nói “Em đã phải xếp hàng rất lâu mới mua được đấy, chân cũng đứng đến tê rần.” Cô lừa hắn, tiệm bánh ngọt đúng là có chút đông khách nhưng cũng không cần phải xếp hàng.
Ninh Tri lừa gạt hắn “Lục Tuyệt, nếu như anh thích ăn, mỗi ngày em đều có thể xếp hàng mua cho anh ăn.”
Cô nhìn chằm chằm khung tâm tình trên đỉnh đầu Lục Tuyệt nhưng mà không hề có phản ứng.
Hắn không thích ăn? Hay là bánh kem ăn không ngon?
Nghe thấy cô vất vả đi mua bánh kem cho hắn mà hắn cũng không có chút vui vẻ nào sao?
Lục Tuyệt lắc đầu, “Không thích, không xếp hàng.”
Hắn không thích, cũng không muốn cô phải đi xếp hàng.
Ninh Tri hiểu ý hắn, xem ra lần này cô không lấy được mặt trời nhỏ.
Lúc này cô mới nhìn về phía nhóc con đang gắt gao ôm T Rex chu miệng nhỏ lên, “Trí Cao, lại đây.”
Diệp Trí Cao hít hít cái mũi, hai chân nhỏ xíu bất an dẫm lên nhau vài cái cũng không nhúc nhích.