⬅ Trước Tiếp ➡

Tạ Đình thấy tất cả nhưng hắn cũng không đánh thức Tô Ly, hắn cũng không ngủ, cứ thế nhìn Tô Ly đến rạng sáng.
Đến khi Tô Ly thức giấc trời đã sáng bừng, ánh nắng nhẹ nhàng len lỏi qua rèm cửa chiếu vào mắt làm Tô Ly có hơi không thích ứng nhưng Tô Ly cũng không chán ghét cảm giác này, ngược lại cô còn rất thích thú.
Nghĩ đến có thể bắt đầu một ngày mới tốt đẹp cô không khỏi mỉm cười, chỉ là tâm tình tốt đẹp đón ngày mới không duy trì được lâu lắm, cô cảm thấy cả người có hơi châm chích không được tự nhiên,   cảm giác này đến nhanh đi cũng nhanh nhưng cũng đủ làm Tô Ly hoàn toàn tỉnh táo lại.
Lúc này Tô Ly mới nhận thức được bản thân mình đang ở phòng của Tạ Đình, hơn nữa cô đã ngủ quên ở đây cả đêm.
Sau khi ý thức được điều này Tô Ly không khống chế được mà khẽ rùng mình, cô có hơi không dám nhìn thẳng mặt Tạ Đình, cũng không dám suy đoán Tạ Đình đang nghĩ gì.
"Khụ, chào buổi sáng, anh thức lâu chưa? Vết thương của anh sao rồi?" Tô Ly căng da đầu nhìn Tạ Đình nói.
"Đã tốt hơn rất nhiềụ Tối hôm qua.. cảm ơn cô." Mặc kệ trong lòng Tạ Đình nghĩ thế nào nhưng ít nhất thái độ bên ngoài của hắn đã hòa hoãn được đôi chút.
Lúc này đến phiên Tô Ly kinh ngạc, cô không nghĩ đến Tạ Đình sẽ bình thản mà nói lời cảm ơn với cô, dù sao trong trí nhớ của cô Tạ Đình sẽ luôn không kiên nhẫn hoặc phiền chán nói chuyện với cô, thậm chí là lạnh lùng cảnh cáo cô không cần chiêu trò.
"Không, không có gì đâụ Anh vẫn ổn là được rồi. Chỉ là..." Tô Ly luống cuống vẩy tay rồi lại nhìn hắn ngập ngừng nói.
"Chỉ là anh nên đến bệnh viện kiểm tra lại vết thương một chút. Nếu, nếu anh sợ đến bệnh viện, tôi, tôi có thể đi cùng anh..." Sau khi nhận thức được bản thân nói cái gì Tô Ly hận không thể cắn chính mình một cái, cô đang nói cái gì vậy Tạ Đình sao có thể sợ đến bệnh viện, hắn cũng sẽ không cần cô đi cùng hắn.
"... Tôi sẽ nhờ bác sĩ kiểm tra lại." Hắn bình thản nhìn Tô Ly nói.
Dường như Tạ Đình cùng không đoán được Tô Ly sẽ nói thế, hắn có chút kinh ngạc hơn nữa nhìn bộ dáng luống cuống của cô làm hắn không khỏi muốn cười nhưng hắn lại khống chế lại.
Bình thường Tô Ly điêu ngoa hùng hùng hổ hổ quát nạt người khác, bị hắn cảnh cáo đe dọa cũng không thấy cô luống luống thành như vậy.
Hơn nữa ánh mắt Tô Ly khi nhìn về phía hắn chỉ còn lại thanh minh trong sáng, không còn một chút si mê và ý muốn sở hữu làm của riêng. Một Tô Ly như vậy làm Tạ Đình cảm thấy xa lạ nhưng cũng không chán ghét.
Nếu Tô Ly có thể vẫn luôn "hiểu chuyện" như vậy hắn không ngại cùng cô diễn hết vở kịch gia đình này.
Thái độ bình thản của Tạ Đình làm Tô Ly thở phào nhẹ nhõm, cô chỉ sợ mình nói sai cái gì làm hắn khó chịu, hắn sẽ tiễn cô đi sớm.
"Ân, vậy tôi cũng không làm phiền anh nghỉ ngơi nữa, tôi về phòng đây." Tô Ly nói xong cũng không chờ Tạ Đình trả lời đã nhanh chóng ra khỏi phòng.
Tô Ly trở về phòng tân hôn để vệ sinh cá nhân, đoán chừng căn phòng này cũng chỉ có một mình cô ở, Tạ Đình không thích cô hắn sẽ không ở chung phòng với cô.
Đến khi Tô Ly hoàn thành chỉnh chu bản thân cô mới phát hiện đã gần chín giờ, bản thân cô có thể nhịn đói một chút nhưng trong nhà còn có người bị thương, cũng không thể để hắn đói được.
Tô Ly ngẫm nghĩ một chút liền đặt hai phần cháo thịt băm. Trong lúc chờ bữa sáng đến, Tô Ly phát hiện trong nhà nhiều ra bốn người, ba nữ một nam, đều đã đến tuổi trung niên.


⬅ Trước Tiếp ➡