⬅ Trước Tiếp ➡
Đây là lần đầu tiên tiểu thư nói cảm ơn với hắn.
Hắn thậm chí còn nghi ngờ mình có nghe nhầm không, nói chuyện cũng lắp bắp "T… tiểu thư… không cần… khách khí."
Khương Hoàn cảm thấy có chút không tự nhiên, vội rút tay lại "Đi... đi thôi "
Sao mà nói lắp cũng có thể lây được vậy?
Trong chính sảnh, Khương Ninh Viễn và Lý Thiền đang khách sáo chuyện trò, chỉ là câu được câu chăng.
Còn Khương Hoàn thì bị Diệp thị kéo vào trong phòng.
Vừa vào phòng, câu đầu tiên mà Diệp thị hỏi chính là liệu nàng và Lý Thiền đã viên phòng hay chưa.
"A? Cái này..."
Trực tiếp thế luôn sao? Khương Hoàn thật sự không biết nên trả lời thế nào, bởi nàng chưa từng nghĩ tới chuyện này
Diệp thị dường như đã đoán trước được câu trả lời, liền thở dài "Ta biết ngay mà. Lúc trước con kiên quyết đòi gả cho Cảnh Vương, nào ngờ hắn lại chẳng buồn động vào con. Nếu sau này hắn lại nạp thêm vài trắc phi, con định xoay sở thế nào đây?"
Khương Hoàn im lặng, những chuyện này chẳng liên quan gì đến nàng, nàng cũng chưa từng cân nhắc. Dù sao nàng cũng khá tin tưởng nhân phẩm của nam chính, ngoài nữ chính ra, còn ai có thể lọt vào mắt chàng được chứ, đừng nói đến chuyện tam thê tứ thiếp.
Diệp thị thấy nàng không đáp liền lộ vẻ thất vọng.
"Con đúng là quá ngây thơ "
Khương Hoàn suýt nữa bật cười. Xem ra ngay cả Diệp thị cũng biết con gái mình không được thông minh lắm.
Diệp thị tận tình khuyên nhủ "Ngọc Nhi, nếu con muốn giữ vững vị trí Cảnh Vương phi này lâu dài thì phải sớm sinh được một tiểu thế tử. Chỉ cần có con cái, giữa con và Vương gia mới có sự ràng buộc, vì đứa trẻ mà hắn cũng sẽ không bạc đãi con."
Khương Hoàn nghĩ, nếu nàng tiếp tục giữ im lặng, e là Diệp thị sẽ nói mãi không ngừng, đành miễn cưỡng ứng phó "Chuyện con cái cứ từ từ, không cần vội."
Nghe vậy, Diệp thị tức đến tái mặt "Không cần vội? Lẽ nào phải đợi đến khi hắn nạp thiếp, sinh con với người khác, lúc đó con mới cuống lên sao?"
Khương Hoàn "..."
Thôi thì nàng cứ im lặng vậy.
Diệp thị thấy nàng trông có vẻ uất ức nên giọng điệu cũng dịu xuống đôi chút.
"Yên tâm, mẫu thân sẽ giúp con "
Bà ta quay người mở tủ trang điểm, lấy ra một chiếc hộp sơn mài, rồi đưa cho nàng.
Khương Hoàn nhận lấy "Đây là gì?"
Diệp thị hạ giọng nói "Là thứ giúp tăng thêm hứng thú giữa nam nữ."
"A?" Khương Hoàn suýt nữa làm rơi hộp sứ xuống đất "Ý của mẫu thân là muốn con hạ dược Vương gia?"
Diệp thị gật đầu "Cũng là bất đắc dĩ thôi. Ai bảo con không biết tranh thủ cơ hội, chỉ có thể dùng chút thủ đoạn."
Khương Hoàn vội đặt lại chiếc hộp lên bàn "Chuyện này... không hay lắm đâu Nếu để Lý Thiền biết được, chắc chắn chàng sẽ giết con "
Nàng không phải lo vô cớ. Trong nguyên tác, đúng là có tình tiết này. Diệp thị từng bày mưu cho nữ phụ, bảo nàng ta bỏ thuốc vào rượu của Lý Thiền. Nữ phụ làm theo, cuối cùng cũng có được một lần thân mật duy nhất với nam chính.
Nhưng cũng chính vì chuyện này, cảm giác chán ghét của nam chính đối với nữ phụ biến thành căm hận. Nếu nữ phụ không làm vậy, có khi sau này chàng còn nương tay tha cho nàng ta một mạng.
Vậy nên, Khương Hoàn tuyệt đối không dại gì mà tự đào hố chôn mình.
Nàng thật không ngờ, Diệp thị xuất thân từ danh môn vọng tộc mà lại dạy con gái dùng đến thủ đoạn thấp kém như vậy. Nhưng nghĩ lại, có lẽ tất cả đều bắt nguồn từ chuyện quá khứ đã để lại ám ảnh trong lòng bà ta.
Nữ chính Khương Ly là muội muội cùng cha khác mẹ của nữ phụ. Mẫu thân của nàng ta – Phùng thị, vốn là nha hoàn hồi môn của Diệp thị, sau này được Khương Ninh Viễn để mắt đến rồi sinh ra Khương Ly.
Diệp thị biết chuyện, trong cơn giận dữ đã ép chết Phùng thị ngay khi bà ta còn đang ở cữ. May mắn là Khương Ly là con gái nên mới được giữ lại mạng sống.
⬅ Trước Tiếp ➡