⬅ Trước Tiếp ➡
Trước khi ra khỏi phủ, nàng đã thay thường phục, nhưng khi đi trên đường, nàng vẫn có vẻ không ăn nhập với khung cảnh xung quanh, khiến nhiều người tò mò ngoảnh lại nhìn. Dù sao, nhà nào có điều kiện thì khi nữ quyến ra ngoài đều sẽ có kiệu đưa rước, lại có nha hoàn theo hầu, hiếm ai lại đi một mình như nàng.
Nàng đưa mắt quan sát bốn phía, rồi lén lút bước vào một tiệm thuốc.
Chưởng quầy đang tính sổ trên bàn, thấy có khách đến thì ngẩng đầu lên quan sát. Nhìn thấy người phụ nữ trước mặt vận y phục hoa lệ, ông ta đoán chắc đây là phu nhân nhà quyền quý, liền niềm nở chào đón.
"Phu nhân đến mua thuốc sao? Tiệm của tôi có đủ các loại dược liệu tốt nhất."
Khương Hoàn nhìn quanh, thấy trong tiệm không có ai khác, mới tiến lại gần, hạ giọng hỏi "Chưởng quầy, ở đây có bán thạch tín không?"
Chưởng quầy sững người một chút. Ông ta vốn tưởng vị phu nhân này sẽ mua nhân sâm, nhung hươu hay những dược liệu quý giá, không ngờ nàng ta lại hỏi thạch tín.
Dù vậy, ông ta vẫn gượng cười hỏi "Không biết phu nhân mua thạch tín để làm gì?"
"Dĩ nhiên là để diệt chuột rồi." Khương Hoàn đáp "Gần đây nhà ta chuột bọ hoành hành, không còn cách nào khác, đành phải mua chút thạch tín về trừ khử."
Nghe vậy, chưởng quầy im lặng không đáp, chỉ híp mắt đánh giá nàng từ đầu đến chân, khiến nàng cảm thấy có chút kỳ quái.
"Chưởng quầy, rốt cuộc có hay không?"
"Có thì có " Chưởng quầy cười nhạt, "Phu nhân muốn mua bao nhiêu?"
Khương Hoàn không rõ độc tính của thạch tín ra sao, liền hỏi "Ta cũng lần đầu mua, không biết nên mua bao nhiêụ Thường thì dùng thế nào mới đủ?"
Chưởng quầy đáp "Chỉ cần một phân là có thể giết chết một con bò. Nếu chỉ để diệt chuột, nửa phân cũng là quá nhiềụ"
"Vậy lấy một phân đi " Khương Hoàn nghĩ thầm, đến bò còn chết, vậy con người chắc chắn cũng không thể sống nổi.
Nhưng chưởng quầy không lấy thuốc mà lại cười lạnh một tiếng "Phu nhân thật sự mua để diệt chuột? Hay có mục đích khác?"
Ánh mắt ông ta làm Khương Hoàn có chút chột dạ, nàng đáp "Ngoài diệt chuột ra, nó còn có tác dụng gì khác đâu?"
"Sao lại vô dụng?" Chưởng quầy gõ bàn tính, thu dọn sổ sách lại "Loại kịch độc này không chỉ diệt sâu bọ chuột cống, mà còn có thể dùng để mưu tài đoạt mệnh "
Khương Hoàn bật cười "Chưởng quầy nghĩ nhiều rồi, ta thật sự chỉ muốn diệt chuột thôi. Dưới chân thiên tử, ai lại dám giết người hại mạng chứ?"
"Luật pháp nghiêm minh, giết người thì phải đền mạng. Thế nhưng vẫn có những kẻ táng tận lương tâm muốn lách luật, che mắt thiên hạ. Đáng tiếc thay..." Chưởng quầy lắc đầu, ánh mắt sắc bén nhìn nàng, "Bọn chúng lại không che mắt được lão phụ"
Khương Hoàn nhíu mày, lão già này nói nhiều quá vậy? Nàng chỉ mua chút thạch tín thôi, chẳng lẽ còn muốn điều tra cả ba đời nhà nàng xem có phạm tội hay không?
"Chưởng quầy, bớt lời đi, mau gói một phân thạch tín cho ta." Nàng đặt một lượng bạc lên quầy.
Chưởng quầy liếc nhìn nàng một cái, rồi đẩy bạc về phía nàng, chậm rãi nói "Xin lỗi, không bán "
Khương Hoàn ngẩn ra "Không bán? Nghĩa là sao?"
Chưởng quầy lộ vẻ khinh thường, chậm rãi nói "Nhìn cách ăn mặc, phu nhân hẳn là thê tử nhà quyền quý. Việc mua thuốc diệt chuột thế này, sai người hầu đi mua chẳng phải xong sao? Cần gì tự mình ra mặt, trừ phi muốn che giấu điều gì.
Hơn nữa, phu nhân dung mạo đẹp đẽ, dáng người yểu điệu, chắc hẳn đã thu hút không ít ong bướm. Nếu ta đoán không nhầm, tướng công của phu nhân hoặc là xấu xí khó coi, hoặc là mắc bệnh hiểm nghèo, khiến phu nhân phải nảy sinh sát ý "
Khương Hoàn "…"
Cái gì đây?
⬅ Trước Tiếp ➡