Chương 17
luật sư của em " Trên tầng không phải là văn phòng luật sư sao?
Nên hai người cãi nhau ở đây cũng hợp tình hợp lý.
Mạch truyện lại được "khép vòng hoàn mỹ".
Đám người hóng chuyện tự cho là đã nhìn thấu chân tướng.
Hai người cứ thế tung hứng, chém gió qua lại.
Trì Thiên Lương giờ đã cao hơn hồi cấp ba một khúc, chênh lệch chiều cao rõ ràng khiến Diêu Như Chân bực mình.
Cô muốn xoá bức ảnh trong tay anh nhưng với không tới, cả người loạng choạng suýt ngã.
Trì Thiên Lương đưa tay đỡ nhẹ khuỷu tay cô, kéo cô lại.
Ánh mắt hai người chạm nhaụ Diêu Như Chân vội rút tay về, không ngờ lại vô tình thúc ngay trúng bụng anh.
Trì Thiên Lương khẽ cau mày, sắc mặt lập tức tái nhợt.
Diêu Như Chân giật mình "Cậu sao vậy?
Khó chịu à?" Anh lắc đầụ Ánh mắt cô đảo nhanh qua người anh.
Cô từng là đội trưởng đội bóng rổ hồi trung học, tình trạng thể lực của đồng đội chỉ cần nhìn là biết.
"Cậu bị đau dạ dày?" Sắc mặt Trì Thiên Lương trắng bệch như tờ giấy.
Không đến mức này chứ..
Diêu Như Chân hoảng hốt "Này Trì Thiên Lương, tỉnh táo chút đi..
Cậu có mang thuốc dạ dày không?" Trì Thiên Lương không trả lời.
"Tôi đang hỏi cậu đấy " Diêu Như Chân tức giận.
"Không có." Cuối cùng anh mới đáp.
"Cậu không nói thì ai mà biết cậu nghĩ gì?
Em bé đói còn phải khóc mới có sữa uống mà " Thấy anh vẫn một mực im lặng, chắc chắn cũng không muốn quay về công ty nên cô đành kéo anh đến một quán cà phê ngồi tạm.
Cô đi mua đồ ăn, rồi lại chạy qua cửa hàng tiện lợi mua thuốc dạ dày.
Trì Thiên Lương uống một ngụm nước táo, khẽ nhíu mặt, Diêu Như Chân thấy thế thì lườm "Chê à?
Uống cà phê rồi đau quằn quại thì đừng có trách nha." Đúng là cậu ấm.
Hồi trước cô mới bỏ tí thuốc xổ mà anh đã bị viêm dạ dày, yếu ớt quá trời.
Trì Thiên Lương cúi mắt, lại im lặng.
Sau khi uống thuốc xong, sắc mặt có chút khá hơn, giọng anh khàn khàn "Cảm ơn." Diêu Như Chân chẳng hiểu sao lại thấy anh có vẻ yếu ớt, quay mặt đi "Không có gì." Quen nhìn anh ung dung tự tại, giờ thấy anh thế này lại thấy không quen.
Cô nhớ hồi trung học Trì Thiên Lương không có yếu đến vậy.
Ánh mắt cô dừng lại ở đầu ngón tay anh ngón tay thon dài, rất hợp để cầm bút.
Ngón tay ấy khẽ gõ lên vỉ thuốc, rồi anh nói "Tiền thuốc trừ vào nợ nhé..
Diêu Như Chân?" Không có phản ứng.
Trì Thiên Lương cầm bút, không quá mạnh cũng không quá nhẹ, gõ lên mặt bàn một cái.
Diêu Như Chân lập tức ngồi thẳng người, phản xạ như học sinh gặp giám thị.
"Chúng ta là bạn học cũ, tôi đâu có keo kiệt đến thế." Cô nói.
Trì Thiên Lương chậm rãi "Tôi vốn định trừ 1000 tệ khỏi nợ.." Mặt Diêu Như Chân đổi sắc ngay "Ông chủ còn gì dặn dò nữa không ạ?" Khóe môi Trì Thiên Lương khẽ nhếch "Ông chủ muốn quay về công ty rồi." "Vâng vâng, ông chủ đi thong thả " Diêu Như Chân tiễn Trì Thiên Lương đến chân tòa nhà, nhìn anh dùng thẻ nhân viên vào cửa, đứng trước thang máy rồi hòa mình vào dòng người áo sơ mi quần tây.
Cô không hiểu sao lại đứng lại nhìn theo.
Trì Thiên Lương đứng đó rất vững vàng, giữa một đám người vội vã, anh vẫn điềm đạm trầm tĩnh như ngọc.
Nhìn như mấy nam phụ máu chó trong truyện cổ.
Cô làm mặt xấu với bóng lưng anh rồi xoay người rời đi.
Mà Trì Thiên Lương thì đứng trước