⬅ Trước Tiếp ➡

xòa "Lúc nãy tôi làm em cậu tổn thương, xin lỗi nha, tôi không cố ý đâụ" "Không sao, trẻ con cũng phải vấp ngã để trưởng thành." Trì Thiên Lương cười khẽ, đưa tay ngắt một nụ hoa baby nhỏ xíu "Còn bạn Diêu, vẫn đào hoa như xưa nhỉ?" "Ai bảo trời sinh tôi trông giống người "biết chơi" chứ." Diêu Như Chân cười gượng.
Thật ra cô sợ Trì Thiên Lương lắm, bèn lén khởi động máy, miễn phí cho anh ly trà sữa, chỉ mong anh mau rời đi.
Trì Thiên Lương cũng chẳng khách sáo, tới khi sắc mặt cô càng lúc càng xanh mới chịu đặt ly xuống "Quán các cậu có phát thẻ tích điểm không?" Diêu Như Chân cảnh giác "Cậu hỏi làm gì?" Trì Thiên Lương tỉnh bơ "Làm kỷ niệm thôi." Cuối cùng là Bách Mỹ đưa thẻ cho anh.
Trì Thiên Lương cất tấm thẻ đi, Tống Diễn An cũng trở lại xe, lắp bắp hỏi "Anh à, hai người..
Thật sự không có thù hận gì chứ?" "Hả?
Tất nhiên là không rồi." Trì Thiên Lương nhìn ra ngoài cửa kính xe, bỗng nói "Lần sau đừng tặng hoa baby màu hồng nữa, hoa đó có ý nghĩa không tốt." Chờ họ đi khuất, Diêu Như Chân mới thở phào một hơi.
Cô gái đứng cạnh nói gì đó làm cô bật cười khoái chí, hai chùm tóc đuôi ngựa cũng lắc lư theo.
"Không có thù thật." Dương Lạc Lạc xem hết kịch thì lại xuất hiện "Chỉ là hồi cấp ba từng có chút mâu thuẫn thôi." "Mâu thuẫn gì vậy?" Bách Mỹ chỉ mới quen Diêu Như Chân khi lên đại học.
"Lớp trưởng ngây thơ và cô nàng trùm trường ngổ ngáo." Dương Lạc Lạc đáp.
"Dương Lạc Lạc, suất kem năm nay của cậu bay sạch rồi nhé." Diêu Như Chân nghiến răng.
"Gì chứ " Dương Lạc Lạc như bị sét đánh ngang tai "Không..
Không sao cả Mập cũng đâu thể cấm tớ ăn đồ ngọt cả đời được " Mập là chồng chưa cưới của cô ấy.
Bọn họ vừa nói chuyện vừa dọn dẹp.
Sau khi Diêu Như Chân dọn xong, cô tạm biệt Bách Mỹ rồi chui vào xe của Dương Lạc Lạc.
Rõ ràng chiếc xe của Dương Lạc Lạc đã được cải tạo, ghế và vô lăng đều được chỉnh kích thước phù hợp với nữ giới.
Nhìn tác phong làm việc của chồng chưa cưới nhà cô ấy, Diêu Như Chân đoán có khi chiếc xe này còn bị giới hạn tốc độ.
Diêu Như Chân véo mặt Dương Lạc Lạc "Không biết cậu yêu đương kiểu gì nữa, yêu rồi để người ta quản từ đầu tới chân hả?
Cái này không cho ăn, cái kia không cho làm.." Dương Lạc Lạc thở dài "Chắc tại anh ấy giàu đấy." "Cậu cứ để người ta dắt mũi đi." Diêu Như Chân trêu cô "Giờ đổi người còn kịp đấy, ngoài kai thiếu gì người đẹp, cần gì phải dính mãi với tên mập nhà cậụ" "Ví dụ như Trì Thiên Lương ấy hả?" Dương Lạc Lạc nháy mắt với cô.
Mí mắt Diêu Như Chân giật giật "Đang yên lành sao lại nhắc tới cậu ta?" "Vì cậu ấy đẹp mà." Nhân lúc chồng chưa cưới không có bên cạnh, Dương Lạc Lạc vô cùng rộng lượng đánh giá nhan sắc người khác.
Diêu Như Chân cũng ráng nhớ lại mặt mũi của Trì Thiên Lương.
Là lớp trưởng được chỉ định suốt nhiều năm, ngoại hình của anh thuộc cùng một kiểu với Dương Lạc Lạc điềm đạm, ngoan ngoãn, nhìn phát là biết được lòng phụ huynh.
Nhưng Diêu Như Chân có nhắm mắt lại cũng chỉ nhớ đến chuyện anh mỉm cười kéo mình đến phòng giáo viên, dọc đường đi còn bị các bạn học vây xem.
".." Diêu Như Chân.
Bóng ma tâm lý tuổi thơ.
"Thôi đừng nhắc đến cậu ta nữa." Diêu Như Chân nhắm tịt mắt, vẻ mặt đau khổ "Xúi quẩy." "Tớ nhớ là lớp


⬅ Trước Tiếp ➡