Chương 1
Khi Trì Thiên Lương tan lớp thì nhận được cú điện thoại từ người em họ.
"Anh ơi, em mượn chiếc xe của anh được không?
Em..
Có chuyện gấp cần nó." Vừa nghe được giọng điệu của cậu em họ là Trì Thiên Lương đã hỏi "Tính làm gì đấy?" Tống Diễn An cứ ấp úng mãi rồi mới thốt ra một câu, cậu ta muốn theo đuổi người mình thích.
Cậu ta thích chị đẹp trong quán trà sữa nên muốn lấy xe tạo nét một phen.
Trì Thiên Lương đồng ý luôn, chỉ có điều anh sẽ là người cầm lái.
Nghe vậy, Tống Diễn An xị mặt ngay.
Không ngoài dự đoán, khi Trì Thiên Lương đi đón cậu ta, với bộ vest chỉnh tề và gương mặt điển trai của người em họ này thì trông anh chẳng khác gì nhân viên giữ xe trong bãi đỗ.
Tống Diễn An ngồi trên ghế phụ, tay cầm bó hoa, chân gác lên tờ giấy lót.
Khoang lái sạch sẽ đến mức không có lấy một món đồ trang trí, thậm chí chẳng có nổi một sợi tóc rơi khiến cậu ta rất e dè, sợ cánh hoa sẽ rơi lung tung ở đâu đó.
Xe chạy đến góc phố gần đại học A.
Khi hai người đến nơi thì quán trà sữa kia đã sắp đóng cửa nhưng vẫn có một nhóm sinh viên tụ tập ở ngoài.
Trì Thiên Lương không ngước nhìn, anh lấy điện thoại ra kiểm tra email, không quên dặn dò "Đi nhanh về nhanh." Nghe giọng điệu giống hệt quý phụ huynh đưa đón con cái vậy.
Bạn nhỏ Tống lập tức đáp lại.
Cậu ta bước xuống xe rồi chen vào đám người, cầm bó hoa kêu to giữa đám đông ồn ào "Chị ơi Chị có ở đây không?" Người đang đứng quần là một cô gái mặt búng ra sửa, cô ấy vừa pha trà sữa vừa ngoái đầu vào trong, gọi lớn "Diêu Như Chân Tên nhóc đó đến tìm chị kìa " Bàn tay đang gõ phím của Trì Thiên Lương chợt ngừng lại.
Ngay sau đó, một cái đầu ló ra ở quầy thu ngân.
"Chị đẹp trà sữa" có đôi mắt biết nói, đôi chân thon dài cùng làn da mật ong khỏe khoắn.
Hôm nay, Diêu Như Chân buộc hai chùm tóc đuôi ngựa, mặc áo ba lỗ, đẹp tựa một đóa hoa rực lửa.
Tống Diễn An lập tức căng thẳng "Em chào chị ạ " Diêu Như Châu liếc nhìn cậu ta "Nhóc đến "đúng giờ" ghê, quán chị sắp đóng cửa rồi đó." Rõ là một gái đẹp cợt nhả như hoa hồng có gai.
Tống Diễn An chìa bó hoa ra tặng.
Diêu Như Chân mỉm cười quyến rũ "Chị xin lỗi nhưng chị có nói rồi mà, em còn nhỏ quá." "Em cũng nói em đã là sinh viên rồi mà.." Tống Diễn An nói "Mà em còn học ở đại học A nữa." Diêu Như Chân vẫn bình chân như vại "Mới lớn thôi là không được." Tống Diễn An không chịu thua "Lần trước chị nói em không có xe nữa mà?
Lần này em có xe rồi đây " Diêu Như Chân nhìn ra ngoài coi như nể mặt, miễn cưỡng nói "Toyota hả, cũng tạm thôi." "Vậy chị muốn xe như thế nào?" "Ít nhất phải là siêu xe như của bạn chị ấy." Mặt Tống Diễn An đỏ ửng lên.
Người ở cạnh không nỡ nhìn nữa "Chị đẹp ơi, người ta đã đến biết bao nhiêu lần rồi, chị thử chấp nhận xem sao." "Đúng đấy, tôi thấy tên nhóc này cũng có lòng, còn là sinh viên xuất sắc của đại học A nữa." "Này, mấy người kia." Bạch Mỹ đang lắc trà sữa ở cạnh không chịu được nữa, cô ấy có em gái nên không thích cái kiểu "em trai ngoan" này "Học đại học A thì sao, có lòng thì sao?
Không phải cứ bám riết lấy người ta thì người ta sẽ thích lại