Xem xong bài thi Cố Khê Kiều làm, vẻ mặt Tiêu Vân có chút phức tạp, cô là lớp phó môn toán, lúc lớp 11 còn tham gia cuộc thi toán, lấy được giải nhất quốc gia, thi tốt nghiệp trung học có thể cộng thêm hai mươi điểm. Chỉ là bởi vì điểm ngữ văn kém, cho nên cô mới bị phân đến lớp song song.
Nhưng là một người có thể xưng bá toán học ở trường Nhất Trung, Tiêu Vân nhìn thấy bài thi của Cố Khê Kiều, vẫn thấy rất ngạc nhiên.
Chữ viết của Cố Khê Kiều rất đẹp, bài thi sạch đẹp, trình tự giải đề rõ ràng, suy luận sáng suốt. Bài thi phức tạp thoạt nhìn rất là cảnh đẹp ý vui, mấu chốt là cô ấy đã xem qua đáp án thầy đưa, vậy mà cô một câu cũng không sai, quá đỉnh!
Tiêu Vân trừng mắt nhìn bài thi này nửa ngày, nghiêm túc nghiên cứu cho tới trưa, sau đó phát hiện, suy nghĩ của người này có thể sánh ngang với người máy thi cử Lạc Văn Lãng, à, chỉ là tiếng Anh kém hơn một chút.
Làm xong bài thi toán, cô ấy lại lấy bài thi ngữ văn ra, 60 điểm, không khỏi lấy bài thi che mặt.
[Ting! Kích hoạt nhiệm vụ đặc thù, nội dung nhiệm vụ là giúp Tiêu Vân cải thiện điểm môn Văn trước kỳ thi đại học. Nhiệm vụ khen thưởng: 100 điểm tích lũy!] Giọng nói hệ thống thình lình vang lên.
Cố Khê Kiều buông bài tập toán đang làm ra, cô liếc về phía bài thi trong tay Tiêu Vân, sau đó nhịn không được co rút khóe miệng.
60?
So với tiếng Anh của cô còn tệ hơn, đây còn là người Trung Quốc sao?
Cố Khê Kiều đau đầu, thành tích này của Tiêu Vân ngay cả giáo viên ngữ văn cũng không có cách nào, 100 điểm này tuy rằng mê người, nhưng vốn dĩ là không có hy vọng, giáo viên trong trường cũng đã sớm từ bỏ cô, bằng không cũng sẽ không đặt cô vào lớp song song.
Lớp song song chính là một khu sa đọa bị lãng quên trong Nhất Trung.
[ Kiều mỹ nhân, hãy tin tưởng chính mình, không có gì có thể làm khó cậu đâu! Cậu có thể dùng điểm tích lũy cho đối tượng nhiệm vụ đổi lấy một chút linh đan diệu dược, để cho trí nhớ của cô ấy nâng cao một cấp độ! ]
[Một viên 9 điểm tích lũy, mua năm viên có thể giảm giá nha!]
“... Đi đường tắt không thể thực hiện, chúng ta vẫn nên kiên nhẫn hơn một chút.”
[...] Làm sao có thể đạt đến trình độ này!
-- Chuyện ngoài lề --
Hiệu trưởng: Giáo viên mới... Để cậu ấy vào lớp song song đi, thử xem trình độ dạy học của cậu ấy thế nào.
Giáo viên chủ nhiệm: Lớp song song chỉ là một mớ rác, thi đại học chỉ biết cản trở!
Lớp trưởng lớp song song: Muốn đụng người lớp chúng ta, nằm mơ đi!
Học sinh lớp song song: Ha ha, xin mời lớp chúng ta sủng vật xuất hiện ——
Hệ thống: Ta cho ngươi xem Nhị Kiều lớp tên lửa giỏi cỡ nào —— Không có cửa!
1: Thảo luận cuộc sống
Chưa đến giữa trưa, hành động vào buổi sáng của Ngũ Hoằng Văn đã lan truyền khắp trường Nhất Trung, đương nhiên cũng truyền tới tai Cố Tích Cẩn. Lúc ăn cơm trưa, cô bưng chén đĩa đi tới bên cạnh Ngũ Hoằng Văn: "Nghe nói buổi sáng cậu đi đưa thư tình cho một nữ sinh lớp song song hả?”
Một người anh em ở bên cạnh Ngũ Hoằng Văn thấy hoa khôi Cố Tích Cẩn tới, lập tức cười hì hì tránh ra một chỗ.
"Không có gì." Ngũ Hoằng Văn cúi đầu ăn cơm, hiển nhiên là không muốn nói nhiều chuyện này, một lát sau cậu ấy đột nhiên ngẩng đầu lên: "Lá thư lúc trước, ý tôi là lá thư của Cố Khê Kiều, lúc cô ấy nói cậu đưa cho tôi có nói gì không?"
Mặt Cố Tích Cẩn cứng đờ, cô không nghĩ tới chuyện thư tình này lại bị lật lên: "Đã qua hai tuần rồi, tớ làm sao nhớ được.”
Cô ta nói mơ hồ không rõ, Ngũ Hoằng Văn nhìn cô ta một cái, sau đó không nói một lời ăn hết đĩa cơm, đứng dậy rời đi.
Phía sau cậu ấy, sắc mặt Cố Tích Cẩn hơi không tốt, đầu ngón tay cấu sâu vào lòng bàn tay.
Ngũ Hoằng Văn sao cứ cứng đầu như vậy? Mọi người trong lớp tên lửa đều khao khát cô ta, chỉ có mỗi Ngũ Hoằng Văn là thờ ơ, thật sự là tức chết cô ta!
Buổi trưa Cố Khê Kiều ăn cơm cùng Tiêu Vân, Tiêu Vân là người lạnh lùng và kiêu ngạo nên đa phần các bạn đều không thân thiết. Còn Cố Khê Kiều lại khiến cho người khác có cảm giác không tồn tại, không hề giao lưu với mọi người trong lớp. Lúc này hai người cùng nhau ăn cơm, làm cho một đám người trong lớp tròng mắt đều muốn rơi xuống.
Nghỉ trưa có hai giờ, hai giờ chiều mới bắt đầu vào tiết, Cố Khê Kiều trở lại chỗ ngồi vừa lấy bài thi ra, một nam sinh đến nói cho cô biết giáo viên chủ nhiệm mời cô uống trà.
“Cậu cẩn thận một chút, chắc là chuyện lúc sáng truyền đến tai giáo viên rồi." Tiêu Vân từ trong biển sách ngẩng đầu, lạnh như băng nhắc nhở một câu.
Cố Khê Kiều gật đầu, kẹp bài thi vào trong sách: "Tớ biết rồi.”
Bởi vì thời gian còn sớm, trong phòng làm việc cũng không có giáo viên nào khác.
Giáo viên chủ nhiệm thấy Cố Khê Kiều đi vào liền buông bút đỏ trong tay xuống, để cho cô đóng cửa lại, ý bảo ngồi ở hàng ghế đối diện, ông ấy bưng chén trà lên chậm rãi uống một ngụm trà sau đó mới mở miệng: "Em chính là nữ chính của scandal buổi sáng à?”
Cố Khê Kiều trừng mắt: "Sáng nay có xảy ra chuyện gì ạ? Em đang đọc sách, không chú ý đến.”
“Phì!” Giáo viên chủ nhiệm một ngụm trà còn chưa nuốt xuống thiếu chút nữa phun ra.
Cố Khê Kiều lo lắng nhìn giáo viên chủ nhiệm .
"Đừng đùa nữa, chủ nhiệm lớp tên lửa người ta đều tìm đến chỗ thầy rồi, đám trẻ các em tuổi trẻ sung sức thầy cũng không quản được. Có điều bây giờ là tháng cuối cùng của lớp 12, em đừng thấy còn 31 ngày nữa, cuộc sống trôi qua rất nhanh, chờ các em thi tốt nghiệp trung học xong, có ầm ĩ thế nào thầy cũng mặc kệ." Giáo viên chủ nhiệm liếc mắt một cái, rõ ràng là không tin Cố Khê Kiều nói năng linh tinh.
Cố Khê Kiều nghiêm túc, ra dáng một học sinh giỏi, con ngươi trong suốt nhìn giáo viên chủ nhiệm, liếc mắt một cái thấy đáy, đứa nhỏ mà thôi, giáo viên chủ nhiệm thầm than một tiếng, không muốn tiếp tục la rầy cô.
Ông ấy ngồi ngay ngắn, nghiêm túc nói:”Em có biết hàm tỷ lệ nghịch không?"
“Đương nhiên ạ." Cô mỉm cười.
Hình ảnh của hàm tỷ lệ nghịch là về hypebol đối xứng trung tâm với gốc là tâm đối xứng, và mỗi đường cong của góc một phần tư trong hình ảnh sẽ tiếp cận vô hạn với trục X và trục Y nhưng vĩnh viễn, sẽ, không, giao nhau, giữa, tọa độ, đánh dấu, với, trục, pha.
Lúc này ông ấy mới nhàm chán xua tay: "Được rồi, em về đi.”
Nhìn bóng dáng Cố Khê Kiều rời đi, giáo viên chủ nhiệm khẽ thở dài một hơi thật sâu, nếu là những người khác ông ấy sao cần quản nhiều như vậy, nhưng Cố Khê Kiều không giống vậy. Cô có tài năng xuất chúng và tư duy chặt chẽ, ngoại trừ tiếng Anh những thành tích khác gần như xuất sắc, nếu so sánh với người máy của lớp tên lửa cũng không hề thua kém.
Cho dù thành tích thi đại học tiếng Anh của cô là 0, dựa vào thành tích toán học của cô, đại học B cũng sẽ đặc cách trúng tuyển, học sinh như vậy sao có thể đặt ở lớp song song?
1: Thảo luận cuộc sống
Tuy rằng nghi hoặc, nhưng từ trước đến nay ông ấy sẽ không từ bỏ bất cứ học sinh nào. Ngũ Hoằng Văn là người ông ấy biết, một người mà chủ tịch trường chú trọng nhắc nhở trong hội nghị, bảo các giáo viên khác vạn lần không nên đắc tội với cậu ấy. Bây giờ xảy ra chuyện như vậy, đến lúc đó người giáo viên chủ nhiệm lớp tên lửa tìm nhất định là Cố Khê Kiều, quả hồng cũng sẽ bị bóp nát.
Đã là học sinh của mình, ông ấy tuyệt đối không để cho người khác bắt nạt! Giáo viên chủ nhiệm nheo mắt lại.
Lúc Cố Khê Kiều trở lại lớp, cả lớp đều chăm chú quan sát cô, mặt cô không đổi sắc trở lại ghế ngồi.
“Thầy có làm khó cậu không?" Tiêu Vân kề sát đầu, nhỏ giọng hỏi.
Tiêu Vân là người cao ngạo lạnh lùng, hiếm khi chủ động quan tâm ai, Cố Khê Kiều nghiêng đầu nói một câu không có việc gì, sau đó nhìn sườn mặt lãnh diễm của Tiêu Vân, trong lúc bất chợt có chút hiểu rõ, người này còn lâu mới khó tiếp cận như vẻ bề ngoài.
Nghĩ tới đây, Cố Khê Kiều không khỏi nhớ tới môn ngữ văn của Tiêu Vân: "Này cậu hệ thống, cái trường học này có rất nhiều người thành tích không tốt, tại sao cậu lại chọn trúng Tiêu Vân thế?"