Chương 11
Cố Khê Kiều cảm nhận vô số ánh mắt như dao cắt, cô bình tĩnh tự nhiên, khóe môi hơi cong: “Mấy ngày trước em nhìn thấy một tấm ảnh trên weibo, không biết… ”
“Em gái!” Cố Tích Cẩn đột nhiên to tiếng, cô ta cảm nhận được ánh mắt của những người trên bàn, cô ta cười một nụ cười dịu dàng: “Em gái ăn nhiều xương sườn chút, đừng chơi weibo cả ngày, lo chăm chỉ học hành, mỗi ngày đọc nhiều sách một chút, có cái gì không biết có thể hỏi chị, đến lúc đó chúng ta có thể cùng thi vào đại học B.”
Ai muốn thi cùng cô ta? Với chỉ số thông minh đó của cô ta có thể thi đậu sao?
Cố Khê Kiều cúi đầu không trả lời, che giấu lại ánh mắt chế giễu.
Kiếp trước Cố Tích Cẩn chỉ thi đậu thành phố B, điểm số không đủ đậu vào đại học B, cuối cùng là dựa vào bức tranh của cô mới được một viện sĩ của đại học B nhìn thấy rồi sau đó mới nhận làm học sinh, lần này không có sự giúp đỡ của cô, ngược lại cô muốn nhìn xem Cố Tích Cẩn làm sao thi vào được đại học B.
Cố Khê Kiều không trả lời, trên bàn ăn trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo.
Hạ Tử Tuấn đã hóa giải cục diện này.
“Cẩn à, ăn đùi gà đi.” Cậu ta cười gắp đùi gà cho Cố Tích Cẩn, sau đó nói với Cố Tổ Huy: “Hôm nay ông nội nói với con về chuyện thành lập căn cứ quốc gia ở thành phố N, chú Cố đã nghe nói chưa?”
Căn cứ quốc gia là một chiếc bánh ngon, chuyện giống như vậy cũng rất bí mật, Cố Tổ Huy chưa nhận được tin tức này liền sửng sốt một phen, ông ta nói chuyện với Hạ Tử Tuấn, chủ đề rất nhanh liền bị cậu ta mang chạy đi xa.
Cảm thấy ánh mắt nhìn vào mình cuối cùng cũng tản đi, Cố Khê Kiều cuối cùng cũng ngẩng đầu lên nhìn Hạ Tử Tuấn.
Cô biết lịch sử huy hoàng của Hạ Tử Tuấn, mặc dù rất khâm phục nhưng cô không giống với người khác, cô không khát khao người đàn anh tốt nghiệp khóa trước, Hạ Tử Tuấn quá hoàn hảo, là một đối tượng hoàn hảo trong lòng mọi người, chỉ là Cố Khê Kiều trước đây tự cảm thấy mình và cậu ta không phải cùng một thế giới, cho nên muốn tránh thật xa, cô của hiện tại càng không muốn có một chút liên quan gì với người này.
Tò Mò (2).
Cố Tích Cẩn vẫn luôn chú ý đến phản ứng của Cố Khê Kiều, nhưng đối phương vẫn luôn yên tĩnh ăn cơm, cô ta càng có chút bực mình.
Bản thân Cố Tích Cẩn là một cô gái mười bảy mười tám tuổi, mặc dù sinh ra và lớn lên trong gia đình giàu có, nhưng khi nhìn thấy mọi thứ của Cố Khê Kiều không bằng mình, cô ta vẫn không nhịn được mà ung dung thể hiện sự ưu tú của mình ở mọi nơi. Hạ Tử Tuấn là một hoàng tử ai thấy cũng thích trong trường học, cậu ta biết kiềm chế và lễ phép với người khác, lại có thừa sự yêu mến với cô ta, có vô số người ngưỡng mộ mọi thứ mà cô ta có.
Cũng vào lúc này, cô ta vừa nói chuyện với cậu ta, vừa chú ý đến vẻ mặt của Cố Khê Kiều.
Nhưng nhìn thấy bộ dạng không để ý của Cố Khê Kiều, cô ta cảm thấy bản thân như đang làm chuyện vô ích.
Bực mình.
Đặc biệt là ngày cô ta phá hỏng bộ váy trong buổi tiệc, làm cô ta lộ ra vẻ xấu xí, lúc nhìn thấy bộ dạng thản nhiên của Cố Khê Kiều, cô ta lại càng khó chịu, cô ta luôn cảm thấy đối phương luôn lén lút châm biếm cô ta, nhưng cô thì có tư cách gì cười chê cô ta? Cố Tích Cẩn siết chặt đôi đũa trong tay.
Người trên bàn dường như cũng chỉ có Cố Khê Kiều ăn rất thoải mái.
Tô Uyển Nhi nhìn cô không thuận mắt, cô cũng nhìn bà ta không thuận mắt, hai người nhìn nhau chán ghét, không bằng trở về phòng học toán, Cố Khê Kiều ăn xong liền xoay người lên lầu, phía sau lại có một giọng nói dịu dàng truyền đến: “Chân của em không sao chứ?”
Cố Khê Kiều hơi nhíu mày, cô không để ý đến.
“Này, em đợi đã.” Nhìn thấy cô lại muốn rời đi, Hạ Tử Tuấn trong lúc cấp bách bắt được tay của cô, cảm giác mịn màng khiến cho lòng bàn tay cậu ta như bị bỏng: “Anh thấy đầu gối em hình như bị thương rất nghiêm trọng, hay là anh lấy ít thuốc cho em, bôi cái loại không để lại sẹo được không?”
Khuôn mặt khôi ngô trắng nõn hơi ửng đỏ, có lẽ con gái vẫn rất để ý cái này, đặc biệt là một cô gái xinh đẹp.
Vết thương của cô đã bắt đầu đóng vảy, chỉ có chỗ máu bầm vẫn chưa tan đi, vết bầm màu xanh đỏ nhìn trông rất đáng sợ.
Hạ Tử Tuấn vậy mà lại là người đầu tiên phát hiện cô bị thương từ khi cô trở về nhà họ Cố, Cố Khê Kiều ngẩn người một lúc, ở kiếp trước, Hạ Tử Tuấn đối xử bình thường với cô, không tính là tốt nhưng cũng không xem thường cô, cũng không biết vì sao lần này cậu ta lại có thái độ như vậy?
“Cảm ơn, em đã bôi thuốc rồi.” Cố Khê Kiều không quay đầu lại, con gái ở độ tuổi này khi nói chuyện với con trai sẽ e thẹn như Cố Tích Cẩn, nhưng ánh mắt của cô lại lạnh lùng đến đáng sợ, ánh mắt trong veo không một gợn sóng.
Tránh đôi tay của Hạ Tử Tuấn, cô bước từng bước đi lên cầu thang, bước chân kiên định không có một chút chần chừ.