⬅ Trước Tiếp ➡
Rất tốt! Bị hắn nhìn như thế mà không e sợ, còn giương mắt chống đối! Rất có khí chất! Rất xứng với vị trí phu nhân bang chủ! Có trời mới biết mấy năm nay hắn vẫn luôn tìm kiếm người phụ nữ thích hợp với mình, chỉ là lũ đàn bà đó thật không có não, lúc nào cũng dùng cách ti tiện quyến rũ hắn! Thật chướng mắt!
Vân Khê thì khác! Dù chỉ mới gặp lần đầu nhưng cái gì ở cô hắn cũng thật vừa mắt! Chỉ là dáng vẻ cố làm cho mình giống nam nhân kia thật khiến hắn khó chịu. Không sao! Hắn sẽ đưa cô về lại dáng vẻ vốn có của mình!
Nghĩ đến đó, hắn nhếch miệng cười, tâm trạng thật tốt! Lại nhìn thấy cô tiến về phía mình, nổi hứng muốn trêu chọc...
"Chào anh!" Vân Khê một tay cho vào túi quần, một tay đưa ra muốn bắt tay với hắn, dáng đứng cùng thái độ đều như một đứa con trai!
"Chào cô! Vân đại tiểu thư!" Nhìn gần lại càng thấy cô xinh đẹp. Chiều cao cũng thật tương xứng với hắn...
Cái bắt tay này thật không bình thường! Tần Khiêm không có ý định buông tay, còn dùng sức một chút muốn xem phản ứng cô thế nào!
Ban đầu cũng lấy làm bất ngờ với hành động khiếm nhã của Tần Khiêm, nhưng sau đó cô đã nhanh chóng dùng sức của mình để đáp trả hắn, từ nhỏ cô đã học võ, đến nay cũng có thể coi là cao thủ rồi! Nhưng dầu sao cách biệt của nam và nữ là quá lớn, người nam này còn là ông trùm hắc đạo - Tần Khiêm, nếu cô mà chiến thắng chẳng phải là núi biết di chuyển sao?
Đương nhiên hắn ta cũng không muốn làm quá trớn, chỉ cần để cô gái này hoang mang một chút là dược, rất nhanh đã buông tay cô ra, lại nhếch miệng cười nguy hiểm.
"Sẽ còn gặp lại đấy!" Tần Khiêm tiến sát đến người Vân Khê hơn, nhỏ giọng nói.
Vân Khê khó chịu muốn tránh né cũng đã muộn, hắn nhanh quá!
Nói rồi Tần Khiêm đi đến chỗ của Cố Hạo Khương và Vân Nghê, nói gì đó, rồi lại đi mất! Vân Khê vẫn khó chịu mà nhìn hắn đến khi khuất bóng, tâm trạng như có điềm xấu sắp xảy ra!
---
"Khôngggg!!!" Vân Khê mở to mắt nhìn lên trần nhà, lại nhìn xung quanh một lượt mới biết đây là phòng mình, lại đang là đêm khuya, yên tâm thở dài một hơi.
Cô vẫn không ngừng thở dốc, khắp người đều là mồ hôi, thấm ướt cả áo...
Lâu lắm rồi cô mới mơ lại giấc mơ này! Không! Không phải là giấc mơ, vì nó là ký ức của cô!
Không sao... Đã đến lúc rồi, cô đã gần tiến đến đích rồi! Đêm mai hắn sẽ chết! Nghĩ đến đó, cô nhếch miệng cười, một nụ cười lạnh chưa từng thấy...
Vân Khê không ngủ nữa, bởi vì một khi mơ thấy nó cô đều sẽ bị ám ảnh mỗi khi nhắm mắt lại, đành phải sửa soạn một lượt rồi đến công ty sớm...
--------------
"Boss! Có một người đàn ông tìm chị, nhìn sơ qua rất nghiêm nghị hung dữ, chị có muốn cho vào không?" Cô thư kí báo với Vân Khê.
Vân Khê nhíu mày suy nghĩ, ai được nhỉ? Nghiêm nghị.... Không lẽ là hắn?
"Bảo chị đang rất bận, không tiếp!"
Cô thư kí vâng lời, nhưng cũng lấy làm lạ, sao chị ấy lại gắt gỏng như vậy?

⬅ Trước Tiếp ➡