Khi Khâu Di Trân làm việc này, nhiều học sinh lớp Tám năm nhất đã có mặt.
Khâu Di Trân đứng sau chủ nhiệm giáo dục, nhìn các bạn trong lớp bằng ánh mắt cảnh cáo.
Ai dám nói thì cô sẽ quay lại dẹp ngay!
Các bạn cùng lớp im lặng, ngay cả người bạn cùng bàn nói với Giản Nhất Lăng lúc đầu cũng im lặng cúi đầu, cô ấy thật sự không dám xúc phạm Khâu Di Trân.
Chủ nhiệm giáo dục cũng rất chiếu lệ, "Vì không ai biết nên tạm thời cứ như vậy đi, đến phòng làm việc báo cho thầy biết nếu có ai nhớ hoặc có ai phát hiện ra."
Khóe miệng Khâu Di Trân nhếch lên, nhìn Giản Nhất Lăng đầy khiêu khích.
Giản Nhất Lăng tiếp tục bình tĩnh nói với chủ nhiệm giáo dục, "Chuyện này xảy ra trong vòng bảy ngày em nghỉ học, camera giám sát sẽ lưu giữ trong vòng một tháng. Có thể theo dõi bằng ghi hình giám sát và tìm ra phạm nhân."
Suy nghĩ của Giản Nhất Lăng rất rõ ràng, không vội vàng, không cáu gắt, cũng không hề nao núng.
Nghe nói đến đây Khâu Di Trân tá hỏa, nếu chủ nhiệm giáo dục thật sự đi kiểm tra bang ghi hình giám sát, thì cô nhất định sẽ bị bại lộ.
Trong lúc lo lắng, cô thầm mắng Giản Nhất Lăng trong lòng: Cái cái tiểu tiện nhân ác độc này tâm nhãn thật nhiều!
Chủ nhiệm giáo dục đương nhiên biết phương pháp mà Giản Nhất Lăng nói, vừa rồi ông ấy không đề cập đến, ông ấy không muốn lãng phí thời gian và sức lực vào một vấn đề tầm thường như vậy.
Hơn nữa, đối với Giản Nhất Lăng, một học sinh hư hỏng, không xứng đáng là học sinh của trường cao trung Thịnh Hoa của họ.
Vốn dĩ ông ta muốn lừa gạt cho qua, nhưng không ngờ Giản Nhất Lăng lại có ý tưởng rõ ràng như vậy, muốn kiểm tra bang giám sát.
Trước mặt tất cả các bạn cùng lớp, chủ nhiệm giáo dục cảm thấy rằng Giản Nhất Lăng đang làm cho ông ta trở nên khó coi.
Chủ nhiệm giáo dục xụ mặt nói, "Chuyện này cần đến em nói sao? Đương nhiên thầy biết kiểm tra băng giám sát, nhưng thầy muốn cho bạn học đã làm việc xấu này một cơ hội để sửa chữa sai lầm bản thân và nhận lỗi của mình."
Giản Nhất Lăng gật đầu, "Nếu bạn học đó không chịu đứng ra làm sai, lão sư nhớ kiểm tra băng theo dõi nhé."
Giản Nhất Lăng nhìn không ra chút nào lo lắng và tức giận, vẻ mặt bình tĩnh, ánh mắt trong trẻo, ngay cả lời nói cũng có chút mềm mại.
Ngược lại, chủ nhiệm giáo dục và Khâu Di Trân tức giận hết mức, nhưng không thể thể hiện ra được. "
" Được rồi, thời gian không còn sớm rồi. Bài tự học buổi sáng còn nhiều. Các em phải nắm chắc thời gian và chăm chỉ học tập đi. Đừng lãng phí thời gian việc tự học buổi sáng! Các em phải nắm rõ rằng nhiệm vụ quan trọng nhất của các em là học. Đừng nghĩ tới làm những việc không nên làm! "
Chủ nhiệm giáo dục giáo huấn cho mọi người vài câu, sau đó thúc giục lớp trưởng hưỡng dẫn lớp tiếp tục đọc sách, sau đó nhanh chóng rời đi, ở lại nhìn Giản Nhất Lăng thì càng tức giận.
Khâu Di Trân trong lòng như lửa đốt, cô ta cảm thấy sáng nay mình bị Giản Nhất Lăng lừa, cô không biết trút giận vào đâu.
Điều quan trọng là bây giờ chủ nhiệm giáo dục đã thực sự đồng ý kiểm tra video giám sát cho Giản Nhất Lăng!
Cô phải quay lại và tìm cách giải quyết vấn đề này!
Trước khi đi, Khâu Di Trân nhìn Giản Nhất Lăng một cái nhìn dữ tợn, ánh mắt như muốn nói với Giản Nhất Lăng, cô hãy đợi đấy!
Bạn cùng bàn của Giản Nhất Lăng cẩn thận liếc nhìn Giản Nhất Lăng vài lần, có vẻ như quan sát thấy sự khác biệt giữa Giản Nhất Lăng, người đã nghỉ ngơi bảy ngày và trước đó.
Bạn cùng bàn của Giản Nhất Lăng tên là Hồ Kiều Kiều, có vẻ ngoài thanh tú, nhưng lá gan có chút nhỏ.
Quan hệ với Giản Nhất Lăng trước đây không tệ.
Tuy rằng Giản Nhất Lăng nguyên bản tính tình không tốt, nhưng cô cũng không phải người không phân đúng sai, Hồ Kiều Kiều cũng không đối xử tệ với cô, cô cũng sẽ không chủ động bắt nạt Hồ Kiều Kiều.